Hệ thống bảo vệ năng lượng của chúng ta

517 lượt xem

Hệ thống bảo vệ năng lượng của chúng ta
(DQC) Kinh nghiệm bản thân đã dạy cho chúng tôi biết rằng sự mất cân bằng thường xuyên là do hệ thống bảo vệ quen thuộc hàng ngày tác động lên trường năng lượng của ta là nguyên nhân lớn nhất dẫn đến khổ đau và bệnh tật trong con người chúng ta.

Đến phần mô tả về trường năng lượng của con người trong phần này, chúng ta sẽ hiểu rõ vì lý do nào hệ thống bảo vệ hàng ngày của ta bị mất cân bằng và dẫn đến sự rối loạn chức năng của các trường năng lượng, rồi lần lượt bệnh tật có điều kiện bộc khởi trong cơ thể chúng ta. Các sơ đồ bảo vệ xuất hiện trong các trường như một hệ thống bảo vệ năng lượng, sự mất cân đối trong hệ thống bảo vệ hàng ngày của ta được xem như là một hệ thống luôn được cần đến cho bản ngã giả tạo.

Cũng vì hệ thống bảo vệ này mà chúng ta càng vùi sâu vào nỗi đau và sự giận dữ đồng thời chúng ta càng khép kín tình cảm tốt đẹp của ta. Nỗi buồn phiền sinh ra, đời sống trở nên nhàm chán, làm ta thất vọng và lần lần dẫn đến thất bại. Chúng ta rơi vào vòng lẩn quẩn quen thuộc, không có khả năng tạo dựng những gì chúng ta mong muốn trong cuộc đời. Thân xác cũng bị đau đớn, chúng ta bắt đầu mất lòng tin vào cuộc sống. Khi ta tìm cách chôn vùi nổi khổ đau cũng là lúc ta chôn vùi cái nhân tâm thức tốt lành ban đầu của ta. Chúng ta quên mình là ai và hoàn toàn đánh mất bản chất của sự sống. Chúng ta không còn liên hệ với các năng lượng chủ yếu tạo nên đời sống cho ta nữa.

 

TÌM LẠI CON ĐƯỜNG DẪN ĐẾN VẾT THƯƠNG ĐẦU ĐỜI

Cái duy nhất để nhớ lại chúng ta là ai, để tạo ra một cuộc đời phù hợp, để cảm nhận được sức khỏe và sự an toàn là phải làm sao tìm lại được mối liên hệ giữa ta và cái nhân tâm thức tốt lành khởi đầu của ta. Chỉ có một cách để đạt đến điều đó bằng cách: Tìm ra và quan sát các hình ảnh của chúng ta, giải tỏa toàn bộ các giai đoạn tâm lý bị đóng băng nhằm đi đến cội nguồn của mọi hình ảnh, cái vết thương đầu đời của chúng ta. Chúng ta cần cố gắng phát hiện cho được vấn đề cốt lỏi này. Phương cách tiến hành này đòi hỏi phải chọc thủng được hệ thống phòng vệ của ta, và gạt bỏ những cảm xúc tiêu cực cùng hàng hàng lớp lớp của nổi khổ đau tưởng tượng đang bao quanh vết thương đầu đời. Một khi phát hiện được vết thương đau này, cả thể xác và tâm hồn ta được hoàn toàn biến đổi, bấy giờ ta hoàn toàn lành bệnh và cuộc đời tràn ngập niềm vui. Đó là cái gọi là quá trình biến đổi. Có nhiều kỹ thuật để phát hiện và tác động đến vết thương đầu đời, trong số các kỹ thuật ấy có phương pháp “tự kỷ ám thị để trở về quá khứ bằng Vũ điệu vô thức” và “Rung động thư giãn”. Thực hành Rung động thư giãn từng khu vực sẽ giúp cho các bạn thấy lại được vết thương đầu đời của mình.

Đặc biệt có một bài tập theo nhóm “Vũ điệu vô thức”, ở đó những người tham dự quên đi hệ thống phòng vệ trước đây của họ để thích nghi với tình trạng mới về thể xác và tâm thần qua đó làm nổi bật lên những ý tưởng đã tạo nên vết thương đau đầu đời của họ. Để phát hiện được rõ ràng và chính xác vết thương đau này, cần tập trung nghĩ đến những cảm xúc và khổ đau trong hiện tại và để cho thể xác được tự nhiên phản ứng lại, không gò ép trong một định kiến nào. Sự thành công của kỹ thuật này là ở chỗ nổi khổ đau của ta được gắn liền với toàn bộ giai đoạn tình tiết tâm lý bị đóng băng bằng một năng lượng tương tự.

Sự phản ứng của cơ thể ngày càng mạnh dần lên thì cái nhìn nội tâm, nỗi khổ đau càng hiện rõ dần ra, từ đó ta biết được có nhiều người dễ bị tổn thương khổ đau như thế. Tư thế của họ chứng tỏ tay chân của họ thường có chỗ vẹo qua bên này hoặc bên kia; không được cân đối; nhiều người lại có tư thế chúi đầu xuống đất (có thể kiểm tra bằng đũa Michel đo bằng cách đo năng lượng trước sau và hai bên trái phải của cơ thể, sẽ tìm thấy sự mất cân đối của trường năng lượng cơ thể), nhiều người khác nằm trên đất co quắp như những đứa trẻ bị ốm, hoặc khóc lóc, cười (điều này được biểu hiện rõ trong lúc luyện tập Rung động thư giãn vô thức).

Sự biểu lộ trong lúc luyện tập này làm nổi bật đau thương hiện tại chính là nổi đau đã cảm nhận được từ trong quá khứ khi được lộ ra, nó giải tỏa được nổi đau cũ. Để có thể thực hiện được việc này, học viên trong lúc rung động vô thức cần lắng nghe sự rung động đó vào nội tâm và tìm kiếm nổi đau đầu đời. Dù nổi đau này to lớn và khủng khiếp như thế nào, nó chỉ là “ảo”, vì nó căn cứ vào ảo tưởng được giữ lại bằng hình ảnh. Để minh họa điều mà chúng tôi hiểu là nổi đau ảo, chúng tôi trở lại ví dụ về Mộng lúc 10 tuổi suy sụp vì bà mẹ đi nghỉ suốt một tuần, nó vẫn có cảm nhận như vậy tuy hoàn cảnh này không phải là cái nguyên nhân đích thực làm cho cậu phải tuyệt vọng.

Càng đi sâu vào nổi đau ảo được kết tinh quanh vết thương đầu đời nhờ vào rung động thư giãn, các học viên ngạc nhiên thấy nỗi đau của mình giảm đi. Chúng tôi đã yêu cầu họ, một lần khi đứng trước nỗi đau của mình hãy giữ cho tư thế bản thân sao cho người này xích gần với người kia để tiếp xúc với một người khác bị thương. Một không khí tôn kính tràn ngập gian phòng: Mỗi người đều có vết thương, mọi người đều bằng nhau, chuỗi dây tiếp xúc sản sinh ra rất nhiều tình yêu thương trong gian phòng khi thực hiện bài “Vũ điệu vô thức với bàn tay cảm xạ”, nhiều người với một vòng tròn liên kết sẽ cùng phát ra một “năng lượng tình thương”.

Sau các buổi tập, khi trao đổi ý kiến người ta tìm được nhiều điều thú vị. Các học viên thường ngạc nhiên trước bản chất bất ngờ của vết thương của họ. Nổi đau của họ không phải đến từ chính vết thương đầu đời mà lại được dựng lên từ tiềm thức bảo vệ xoay quanh vết thương đau ấy nhằm mục đích chống lại hình ảnh có tính quyết định đã sớm xảy ra trong đời họ. Và mỗi khi họ tự chống lại cái hình ảnh đó, họ làm mạnh lên năng lượng tập hợp các tình tiết tâm lý bị đóng băng của họ, từ đó tăng thêm cái ảo ảnh về nỗi đau dẫn đến quên đi cái bản chất đích thực của nó. Họ phải đối mặt với một nỗi đau còn chưa biết, nhưng khủng khiếp và không chịu đựng nổi mà chưa xác định rõ đó là nỗi đau gì.

Đối với các học viên, nội dung chủ yếu của bài tập này là sự phát hiện ra thời gian và năng lượng bị hao phí trong cuộc đời của chúng ta cho việc phòng vệ cái vết thương đầu đời. Tự phản bội mình là cái đau tệ hại nhất. Nhờ vào bài tập này, các học viên phát hiện được cái quyết định mà họ đã có từ rất lâu về hành động không phù hợp với bản chất đích thực của mình, về không công nhận nó và không hành động và sống xa lìa bản chất đích thực của họ. Họ phát hiện rằng họ không ngừng mắc lại những sai lầm cũ trong cuộc đời của họ, đến mức tạo ra từ đó một thói quen vô thức, một phản ứng quen thuộc của hệ thống phòng vệ của họ.

Từ trãi nghiệm đó, như thế làm cho họ có được nhiều tự do và một cái nhìn mới về cuộc đời, nó trở thành một thách thức thường trực để có thể sống trong sự thật mà không lừa dối con người mình. Thách thức lớn nhất của cuộc đời là giữ được mối liên hệ với cái hạt nhân trong con người chúng ta và biểu hiện nó trong mọi hoàn cảnh. Cái nỗi đau này không phải của riêng ai, nó có trong mỗi người nhiều hay ít, có điều là người ta có ý thức được nỗi đau này hay không.

THÂN PHẬN CON NGƯỜI: “QUÁ TRÌNH NHỊ NGUYÊN HÓA”

Hàng ngày chúng ta có điều kiện thấy được tâm thức trong sáng biểu lộ ra bên ngoài. Cường độ của biểu hiện này tùy thuộc mối liên hệ của ta với tâm thức mạnh mẽ và trong sáng đến mức độ nào cùng sự tự do mà ta hưởng được đều nhờ vào đặc tính của tâm thức. Những lĩnh vực hài hoà và hoàn hảo của cuộc đời của chúng ta là những lĩnh vực được gắn trực tiếp với tâm thức của chúng ta. Các năng lượng được tuôn trào từ đó một cách thoải mái đã cho ra những công trình, những tác phẩm lớn, những cuộc đời lớn và một sức khỏe hoàn hảo. Chúng là biểu hiện của cái bản ngã cao thượng của chúng ta đã có từ lúc mới sinh ra và luôn gắn kết với tâm thức và thường ta ít quan tâm đến, có khi còn bị che giấu nữa.

Thỉnh thoảng ta buông lỏng, được tự do tham gia vào năng lực sáng tạo, từ đó phát sinh ra lòng nhân ái, yêu thương tha nhân vô vụ lợi. Rồi sau đó tình yêu trong sáng ấy bị che lấp, ta lại nhút nhát, lo sợ vẩn vơ, co mình lại và tìm cách tự vệ, gần như có một tiếng nói quanh ta: “Nếu bạn không dừng dòng năng lượng ấy lại, bạn sẽ gặp khổ đau”.

Lập tức ta làm ngưng giòng chảy sinh khí và một đôi khi còn làm cho nó chết ngạt nữa để trở về tình trạng “an toàn thường nhật” mà ở đó không đủ năng lượng so sánh với cái mà chúng ta cho là một ứng xử “thích  hợp”.

Thân phận con người là như thế ! Dù đời ta sẽ ra sao, hàng giây hàng phút ta cũng phải sống trong quá trình nhị nguyên hóa: hoặc chọn lựa một cuộc sống đầy sinh động, hài hòa, hưng phấn sáng tạo hoặc từ chối. Trong trường hợp phải từ chối, chúng ta phải đấu tranh chống lại một cuộc sống chân chính và cân bằng và chúng ta sẽ ngăn chặn những gì gọi là sức sống phong phú sáng tạo của ta và vô tình cô lập giòng sinh khí của chính ta nữa.

Đó là điều chúng ta thường làm, vì sao vậy? Bởi vì, ta hiểu một cách lờ mờ vô thức rằng việc giải phóng giòng sinh khí sẽ kích động nổi đau cũ và do đó chúng ta lo sợ điều đó. Chúng ta không biết phải làm như thế nào, và khi né tránh chúng ta quay trở về những thái độ mà bản ngã giả tạo đã quy định cho chúng ta. Bây giờ tiếng nói nội tâm lại vang lên: “Bạn tự cho mình là ai? là Thượng đế chắc?” “Bạn tưởng rằng có thể thay đổi mọi thứ ?” “Hãy thực tế! Chẳng ai thay đổi được gì cả. Bạn hãy bằng lòng với những gì bạn hiện có” hoặc nữa “Nếu bố mẹ bạn đối xử với bạn tốt hơn…” “Nếu chồng bạn không làm việc đó…” “Nếu bạn sinh ra được xinh đẹp …” Và còn nhiều nữa! Bản ngã giả tạo có nghìn cách để kiểm soát bạn, bằng một cách nào đó nó ngăn cản bạn cảm nhận nổi đau, nhưng kết cục thì nó làm nỗi đau tăng lên và dẫn đến bệnh tật.

 

Bệnh tật sẽ đến khi một bộ phận của bản ngã của ta bị tách rời và mất liên lạc (mất Thần khí) với tâm thức trong sáng ban đầu. Khi làm mất mối liên hệ, chúng ta quên mình thực sự là ai, chúng ta sống dưới cái ách của sự lãng quên, và hành động theo sự thôi thúc của bản ngã giả tạo, bản ngã thấp hèn và hệ thống phòng vệ. Để chữa khỏi bệnh, chúng ta phải nhớ đích thực chúng ta là ai, nối lại sự liên hệ với tâm thể, sống một cách thích đáng. Trong lúc xóa bỏ năng lượng xấu, ta cũng xóa đi năng lực sáng tạo và khả năng sống lành mạnh. Sau đó, mỗi một người chúng ta lại phải tự nối lại mối dây liên lạc với tâm thức của mình và tự chữa khỏi bệnh.

TÍNH KHÁCH QUAN CỦA VẾT THƯƠNG ĐẦU ĐỜI

Vấn đề đặt ra thật chính đáng, nguyên nhân hoặc mục đích của vết thương đầu đời là gì? Nó xuất hiện khi sợi dây liên lạc giữa đứa trẻ sơ sinh và sự minh triết sâu xa nhất ở bên trong cái tâm thức bị mờ nhạt hoặc mất đi, bấy giờ xảy ra vết thương đau đầu đời. Người ta giải thích thế nào về mối liên hệ ấy trong quá trình và viễn cảnh tiến hóa của nhân loại? Câu trả lời là ở chỗ có sự khác nhau giữa cái dây liên lạc với tâm thức lúc mới sinh với sự tiến hóa là mối dây liên hệ này trong suốt cuộc đời ta. Mối liên hệ đầu tiên là vô thức, còn quá trình liên hệ tiếp theo là có ý thức.

Trãi nghiệm của cuộc sống làm cho người trưởng thành và ý thức được tính siêu nhiên sâu sắc của mối dây liên lạc giữa ta với tâm thức trong sáng ban đầu. Đó là tia sáng linh thiêng trong vũ trụ, quá trình tiến hóa này làm tăng trưởng ý thức của nhân loại. Chúng ta khám phá ra rằng mình cũng đang tham dự vào sự sáng tạo của vũ trụ. Do vậy mục đích của chúng ta phải làm sao để đánh thức dậy trong lòng mỗi người có ý thức là phải tham dự vào việc thúc đẩy vấn đề trên nhiều hơn.

 

KHÁT VỌNG DẪN TA ĐẾN THIÊN HƯỚNG CỦA MÌNH

Mỗi người chúng ta cảm nhận sự mong muốn nóng bỏng được tồn tại, được tự hiểu mình và tự diễn đạt. Khát vọng đó là cái ánh sáng bên trong nó cùng đi với chúng ta trong suốt cuộc tiến hóa. Trong bối cảnh một cá thể, điều này có nghĩa mỗi người chúng ta sinh ra có nhiệm vụ nối liền dây liên lạc với tâm thể trong sáng trong con người mình. Để đi được tới đó, phải xóa bỏ những ngăn chặn làm ngăn trở giữa ý thức với tâm thể. Đó là thiên hướng của cả cuộc đời của ta. Khi chúng ta cố gắng, sự giải phóng các năng lượng sáng tạo kích thích các khả năng tiềm ẩn đến từ tâm thể mà chúng ta tặng cho đời giúp ta thực hiện được thiên hướng của cuộc đời mình. Việc này không thể xảy ra nếu không có sự giải phóng các năng lượng sáng tạo từ tâm thể. Như thế, phải chăng biện pháp duy nhất để thực hiện được những gì ta mong muốn là cần phải cải tạo chính mình.

Chuyên gia Cảm xạ Dư Quang Châu