Hướng về mô hình toàn đồ trong bảo vệ sức khỏe

467 lượt xem

Hướng về mô hình toàn đồ trong bảo vệ sức khỏe
(DQC) Với sự giúp đỡ của các thầy thuốc, những người bệnh chúng ta phải nhận lấy toàn bộ trách nhiệm về chữa trị cho chính mình và cùng với các thầy thuốc xây dựng được quan hệ hưũ hiệu và hài hòa.

Mô hình toàn đồ là gì? Đó là phương pháp ghi và tái tạo hình ảnh ba chiều bằng cách sử dụng giao thoa của hai bó ánh sáng tia laser.

Nói cụ thể hơn, theo một số tài liệu nghiên cưú về Điện ký họa thì đây là một phương pháp do Gabor phát hiện năm 1947, cho phép tái tạo trên phim bản Hologram những vật có hình nổi, tức là có ba chiều. Khi dịch chuyển xung quanh hình ảnh được phóng chiếu, ta sẽ nhìn thấy vật đó dưới các góc độ liên tiếp nhau như ta dịch chuyển quanh vật thật vậy. Việc này giải thích được tại sao bộ óc lại có thể nhận biết một việc nào đó dù nó được chảy ở các góc độ khác nhau. Phương pháp tái tạo hình nổi ba chiều có thể thực hiện được là nhờ ở  đặc tính của một loại ánh sáng cố kết do laser cung cấp.

Để làm được việc này chúng ta phải chấp nhận một cách có ý thức mô hình mới của hệ thống siêu hình học M-3 được mô tả ở đầu chương, chúng ta hãy quan niệm tinh thần chứ không phải vật chất là thực tại cơ bản. Khi đó mọi thứ đều thay đổi và chúng ta đi đến quan điểm toàn tiến hay toàn đồ.

Những gì được trình bày trong quyển sách này là dựa trên siêu hình học M-3. Tinh thần sinh ra vật chất, và như vậy tinh thần cùng với ý thức trở thành thực tại cơ bản. Trong nền văn hóa của chúng ta, các từ tinh thần, ý thức có ý nghĩa giới hạn. Trường trãi nghiệm rộng lớn của loài người vượt xa tinh thần. Cái tinh chất là bản chất cơ bản của loài người. Tinh chất tinh tế hơn, ít bị giới hạn hơn cái mà ta gọi  là ý thức, nó là cơ sở cho ý thức, ý thức sinh ra tinh thần, tinh thần sinh ra vật chất.

Cái tinh chất đó tồn tại trong mỗi sinh vật, trong tất cả và ở khắp mọi nơi. Người ta tìm thấy trong mỗi con người sự thâm nhập lẫn nhau của tinh chất, ý thức và tinh thần. Như thế, siêu hình học M-3 dẫn chúng ta một cách tự nhiên đến quan điểm toàn đồ và mối liên hệ chặt chẽ giữa mọi sự vật, một giai đoạn quen thuộc của chữa bệnh. Chấp nhận quan điểm này chúng ta đi vào một khoa học mới của quan điểm toàn đồ đầy hứa hẹn cho tương lai vì nó đề nghị những giải pháp chưa từng có cho những câu hỏi muôn thuở về bản thân chúng ta, về chữa bệnh và quá trình sáng tạo của chúng ta.

Chúng ta hãy tìm lại phương hướng của toàn đồ. Nó cho ta thuyết mới nào về thực tại? Suy nghĩ và sống theo châm ngôn của mô hình toàn đồ về thực tại là như thế nào? Cuộc đời của chúng ta sẽ thay đổi ra sao? Nhiều người trong chúng ta đã trãi nghiệm về mọi sự vật qua con đường thiền định hoặc đơn giản bằng cách mơ mộng trước cảnh một buổi mặt trời lặn hoặc say sưa trong một buổi tập luyện Vũ điệu vô thức. Đó là những trãi nghiệm hết sức mạnh mẽ mà chúng ta rất muốn lặp lại càng nhiều càng tốt. Người ta nói có một chỗ trống giữa trãi nghiệm tự nhiên của mọi sự vật và việc thực hành theo quan điểm toàn đồ trong cuộc sống hàng ngày. Quyển sách này nhằm lắp cái chỗ trống đó bằng cách từng bước làm xích lại gần nhau thế giới và các cơ thể vật chất của chúng ta với trãi nghiệm toàn đồ rộng lớn làm cho mỗi chúng ta trở thành cái tổng thể. Đó là vấn đề chúng ta phải đối mặt làm sao để trở thành toàn đồ?.

 TRÃI NGHIỆM VỀ TOÀN ĐỒ VŨ TRỤ

Để khám phá những liên quan hiện sinh (implications existentielles) và cá nhân về mô hình cuộc hình toàn đồ. Câu hỏi được đặt ra như sau: “Hãy tưởng tượng bạn là một toàn đồ. Bằng cái gì nó đã giải phóng bạn khỏi các hạn chế.

  1. Trong một toàn đồ, chúng ta đều đồng thời là người quan sát vừa là người sáng tạo. Chúng ta là tổng thể của sơ đồ chứ không chỉ là một yếu tố. Một toàn đồ vượt qua thời gian tuyến tính và không gian ba chiều, đó là sợi dây nối liền mọi sự vật, là tinh chất của sự không giới hạn. Đó là sự tham gia vào mọi trãi nghiệm, là sự cảm nhận mình là một với mỗi con người, mỗi cái vật và mỗi vũ trụ. Đó là hiện tại, là quá khứ, là tương lai trong tức thì.
  2. Tự tưởng tượng mình là một toàn đồ, loại bỏ mọi giới hạn bằng cách tự cho mình tìm hiểu và trãi nghiệm toàn vũ trụ chỉ bằng một tế bào của cơ thể và một trãi nghiệm của cuộc đời. Mỗi yếu tố trở thành ngưỡng cửa để bước vào sự hiểu biết vũ trụ.
  3. Nếu tôi là một toàn đồ, tôi không còn có giới hạn. Sự vĩnh hằng của không gian và thời gian được mở ra với tôi. Tôi trở thành cái cây, con vật, không nơi trú ẩn, và chúng là tôi. Có thể đây là ý nghĩa của câu ngạn ngữ cổ: “Mọi người vì một người và một người vì mọi người”, và câu này hoàn toàn phù hợp với điệu khúc Vũ điệu vô thức.
  4. Tự tưởng tượng mình là một toàn đồ đã giải phóng cho mọi giới hạn. Tôi nhận ra mối dây liên kết gắn bó tất cả các yếu tố của sáng tạo, tôi là phản ánh của tinh thần thần thánh. Tôi cũng ý thức rằng tất cả những ý nghĩ, lời nói và hành động của tôi được toàn bộ vũ trụ cảm nhận, và thật là một sự đảo lộn. Tất cả sự sáng tạo đến với tôi, như thể tôi là một máy thu”.
  5. Nếu tôi là một toàn đồ, ví dụ một toàn đồ về nghiện rượu, thì tôi đồng thời là người vợ của kẻ nghiện rượu, là người chồng, con gái, con trai của người nghiện rượu. Tôi đồng thời cảm nhận rượu chảy trong cơ thể và những tình cảm, ý nghĩ, hiểu biết tâm trí, xúc cảm vật chất và tinh thần của mọi diễn viên mà không cần tham gia buổi diễn, bởi vì tôi sẽ là tất cả cùng trong một lúc và biết rằng toàn đồ là một phần của Vũ trụ.
  6. Tôi tưởng mình là toàn đồ, nhưng rất khó giải thích. Tôi thấy mình không bị hạn chế vì:

–          Tôi không bị tách ra từng mảnh mà luôn được gắn với tất cả. Chắc chắn tôi là tất cả.

–          Bất kỳ lúc nào tôi cũng có thể có hình dạng cần thiết. Chắc chắn tôi có một hình dạng ở mọi lúc.

–          Tôi thường xuyên được đồng bộ hóa với mọi hiện hữu.

Cơ thể tôi không thể giới hạn được tôi. Tôi đến được với mọi thông tin của vũ trụ của các chiều khác quá khứ, hiện tại và tương lai. Tôi có thể ở mọi nơi, trong mọi lúc và ở nhiều địa điểm cùng một lúc. Tóm lại, điều đó cho tôi một tầm quan trọng lớn và những mối quan hệ rất rộng, tôi đồng thời là tổng và từng thành phần của nó.

  1. Là một toàn đồ, tôi không phải chỉ là một phần của tổng thể, tôi là tổng thể. Tôi trở thành không có giới hạn bởi vì tôi không chỉ bằng lòng với việc gắn mình với tất cả, tôi là cái toàn thể, và như thế tôi được trời phú cho một tiềm lực không giới hạn để hiểu, để biết, để nhìn, để học tập, để trở thành và để thực hiện… (và còn nhiều nữa, điều này là chắc chắn).

Ngược lại với cái “Tôi là cái toàn thể” của toàn đồ, tôi cũng là ở trong, là một phần của những gì còn lại, một cân bằng được thiết lập giữa cái tôi không bị giới hạn của tôi và tất cả các người khác, các vật khác.

  1. Điều này cho phép tôi thấy mình là cái tổng thể của mọi thứ. Tôi phải học tập để được vài phương diện của bản thân, khi trở thành toàn đồ mọi thứ đều có thể thực hiện mọi kiến thức đều có thể có, chỉ cần để nó tự  đến.
  2. Điều này đã chấp cánh cho tôi và tôi đã có thể ở khắp mọi nơi và trong mọi lúc. Tôi có một trách nhiệm sáng tạo để tự biết mình một cách thực sự và thay đổi toàn thế giới. Tôi có thể có mọi kiến thức và hiểu biết. Được giải phóng khỏi xiềng xích của sự không thống nhất nhị nguyên, tôi tiến buớc trong một thế giới của ánh sáng, của nhất nguyên, của kiến thức gắn kết với tất cả.
  3. Tôi bị ốm vì lý trí nói “Tôi không tồn tại”. Sẽ dễ dàng hơn cho tôi khi tưởng mình là thành phần của một lưới dày đặc cho phép mình “tồn tại”, thay vì phải nói cái “tôi và “không tôi”. Thời gian và không gian bị xóa đi, bởi vì cái “tôi tồn tại” ở khắp nơi và cùng một lúc.
  4. Tưởng tượng mình là một toàn đồ, tôi có thể kiểm tra “Sự giải phóng của tôi khỏi các giới hạn của mình đến mức thấy hơi sợ, tôi cảm thấy mình và thay vào đó là một loạt sơ đồ về sự tương tác. Cái nhìn về bản thân của tôi được mở rộng. Ở một mức khác. Mức của sự vô cùng nhỏ bé tôi tự biểu thị mình trong mỗi hành động thường ngày của mình. Tài năng, các vấn đề, các điểm mạnh, tất cả đều hiện lên theo từng mặt. Nhưng một sự tách rời quá lớn làm cho tôi bị rối loạn, dù rằng cái nhìn về toàn bộ cuộc đời của tôi làm tôi thích thú.

Khi dùng cách nhìn trên vào việc chữa bệnh cho các bệnh nhân, bạn sẽ có thể cảm thấy hoàn toàn gắn quá khứ với hiện tại và tương lai cơ thể của họ, nhờ đó mà thời điểm của sự chữa bệnh có thể vượt trước thời điểm hiện tại.

Trãi nghiệm toàn đồ đòi hỏi một sự mở rộng về ý thức và một sự nhạy cảm lớn đối với bản thân và những người khác. Trãi nghiệm này là thời điểm chữa khỏi bệnh. Khi thời gian tuyến tính và không gian ba chiều đã bị siêu việt như chúng ta vừa mô tả, thì sự chữa khỏi bệnh xảy ra một cách tự động.

Tôi tin tưởng rằng các trãi nghiệm này sẽ quen thuộc với bạn. Chỉ cần học cách khêu gợi chúng và đưa chúng vào trong đời thường, đó là điều thách thức đích thực đối với bạn. Để có thể vượt qua thách thức, chúng ta phải hiểu rõ hơn sự toàn đồ, toàn tiến.

Chuyên viên Cảm xạ học Dư Quang Châu