Vì sao hệ thống cũ không hoạt động hữu hiệu nữa ?

1192 lượt xem

Vì sao hệ thống cũ không hoạt động hữu hiệu nữa ?
(DQC) Tư tưởng máy móc dẫn ta đến các điều khẳng định loại sau đây:

“Khi nào họ sẽ làm việc gì đó?”

“Họ đang phá hủy hành tinh”

“Mọi sự sẽ tốt lành nếu như cán bộ (hay thợ thuyền) không tham tiền đến thế”

Các câu chuyện này làm chúng ta xa cách các người khác, vì chúng ta bịa ra những “họ” và chúng ta gán trách nhiệm về những việc mà chúng ta phải tự mình giải quyết vì ta đã góp phần tạo nên chúng.

Chúng ta cũng đã hành động như vậy đối với sức khỏe và bệnh tật của chúng ta. Chúng ta tách rời các cơ quan, tách rời chúng ta với nỗi khó ở, chúng ta cũng tách rời các cơ quan của chúng ta với cảm xúc, và chúng ta ngăn cách mọi thứ trong từng ô riêng.

“Tôi bị lây cúm của anh”

“Tôi đau lưng”

“Dạ dày của tôi còn gây ra nhiều vấn đề”

“Tôi ghét cái bụng của tôi, nó quá lớn”

Chúng ta cũng tìm cách loại trừ các triệu chứng, thay vì tìm nguyên nhân vì điều đó có thể rất nguy hiểm và chúng ta nói những câu sau đây:

“Bác sĩ, tôi muốn loại trừ vĩnh viễn các vấn đề của đầu gối của tôi”

“Tôi nhức đầu, tôi cần có Appirin để loại trừ cái đau”

“Tôi đi cắt mổ cái túi mật để nó không làm phiền tôi nữa”.

Nhiều khi chúng ta cho rằng bệnh tật là do một sự xâm nhập từ bên ngoài, do vi sinh vật hoặc do một khối u cần được loại bỏ và các viên thuốc hay phẫu thuật sẽ đem lại cho chúng ta sức khỏe. Kê đơn thuốc để chống đau hay bệnh tật xâm nhập từ cách logic để giải quyết vấn đề khi người ta dựa trên nguyên tắc thế giới gồm các bộ phận tách rời, nhưng lại không tấn công vào nguyên nhân gây ra bệnh tật. Nền Y học hiện đại đã đạt được những kỳ tích, nhưng sức khỏe của chúng không ngừng suy giảm.

 –      Chúng ta có tiền để mua thuốc uống mỗi khi chúng ta bệnh.

–      Nhưng sức khỏe thì lại không thể mua được bằng tiền…

 Một thầy thuốc vừa chữa xong được một bệnh, nhưng những vấn đề khác lại nảy sinh, đôi khi là do các hiệu ứng phụ của việc chữa trị. Và chúng ta vẫn khăng khăng cố chấp và coi những bệnh đó là riêng biệt không liên quan gì với nhau. Cái thế giới của chúng ta bị chia cắt thành từng mảnh nhỏ đến mức vì mất phương hướng chúng ta hầu như coi bác sĩ là người chịu trách nhiệm về sức khỏe của chúng ta.

Không coi con người như một tổng thể là nguồn gốc của nhiều đau khổ dẫn đến việc coi người thầy thuốc là người chịu trách nhiệm về sức khỏe của chúng ta, và người thầy thuốc trở thành người thợ chữa máy móc (Mécanicien). Chắc chắn là các bạn đã nhiều lần chứng kiến nỗi khổ này. Sự chia cắt ra từng ô, từng ngăn tạo ra sự rối loạn. Nhiều bệnh nhân đã thử nhờ nhiều người phụ trách chăm lo sức khỏe cho mình. Thầy thuốc và lương y, thầy chữa, đồng cốt, thầy châm cưú, nhà dinh dưỡng học nhưng đều kém kết quả, chủ yếu chỉ vì phân tích tình hình không tốt. Người bệnh không biết làm gì và dựa vào ai, việc chia cắt ra từng ngăn, từng ô làm nảy sinh mâu thuẫn.

Nền văn hoá phương Tây, trước một triệu chứng bệnh, đòi hỏi phải có chẩn đoán bệnh. Một chẩn đoán bệnh trình bày cụ thể các “sự kiện” của một bệnh, nhưng lại không cho ta thấy rõ tình hình tổng thể, bởi vì lúc đó đã bước ra ngoài bối cảnh của những liên hệ thống nhất toàn bộ con người chúng ta và quy nguyên nhân nỗi đau của chúng ta cho nhiều vận hành và trãi nghiệm. Chúng ta sẽ cho nó cái giá trị của một sự  trả lời đầy đủ và chờ đợi từ đó sự an toàn. Như thế trách nhiệm nặng nề đối với sức khỏe đặt lên vai người thầy thuốc, được sự giúp đỡ của chẩn đoán và điều trị. Chúng ta tin tưởng chắc chắn rằng chỉ cần biết tên bệnh là đã có thể kiểm soát được bệnh, coi như đó là một thực thể riêng biệt, và người thầy thuốc kiểm soát bệnh tốt hơn những người khác.

Đúng là phương pháp này đã thành công trong việc chữa trị nhiều bệnh. Các triệu chứng thể chất biến mất nhưng nguyên nhân bên trong liên hệ đến thực tại sâu xa của chúng ta vẫn tồn tại. Thói quen chẩn đoán và chữa trị các biểu hiện, cuối cùng làm cho chúng ta bị tách xa hơn cái thực tại sâu xa của mình. Điều này như là một sự lạm dụng chẩn đoán, hệ thống phương pháp chẩn đoán không bị liên can, nhưng chúng ta phải coi đó như là từng miếng một của trò chơi ghép hình dẫn chúng ta đến sự hiểu biết và tiến bộ. Mặt khác, nếu chỉ xem xét bệnh tật dưới gốc độ các triệu chứng sẽ làm cho hệ thống chẩn đoán xơ cứng và chẩn đoán một sự lạm dụng còn nghiêm trọng hơn.

 MÔ HÌNH MÁY MÓC VÀ CHẨN ĐOÁN CÁI CHẾT ĐƯỢC CHƯƠNG TRÌNH HÓA

Mỗi đau đớn và lo sợ của người bệnh  tăng lên khi chẩn đoán bệnh và điều trị được kèm theo lời dọa: Nếu anh không theo cách điều trị này, tổng trạng của anh sẽ xấu đi, thậm chí anh có thể bị chết hoặc Nếu anh không chịu theo phương pháp điều trị của chúng tôi sau này nếu có đến xin điều trị chúng tôi không nhận nữa”.

Tất nhiên người thầy thuốc có nhiệm vụ cảnh báo người bệnh không chịu chữa bệnh cẩn thận, nhưng người thầy thuốc không thể bảo đảm rằng phương pháp của họ là duy nhất tốt. Có thể có những cách khác mà người thầy thuốc không biết và cũng không nên từ chối chúng. Thay vì coi người bệnh như đã ở “Giai đoạn cuối cùng”, người thầy thuốc phải chấp nhận rằng Y học phương Tây cũng có lúc phải bó tay.

Một trong những điều xấu nhất mà người bệnh phải chiu đựng là khi họ phát hiện mình bị ung thư ở giai đoạn cuối. Đúng là các tài liệu thống kê cho các chỉ dẫn nhưng chúng không thể đem áp dụng cho mọi bệnh nhân. Khi một bệnh nhân nói: “Tôi được điều trị bằng phương pháp này và có kết quả rất tốt – tất nhiên phương pháp đó không nằm trong Y học chính thống. Thì ngay lập tức người thầy thuốc Tây y sẽ nói đến việc sai sót trong chẩn đoán, đến sự thuyên giảm tự nhiên hoặc cả phép lạ và tìm mọi cách để bác bỏ và làm mất tín nhiệm cái phương pháp đã cải thiện trạng thái sức khỏe của người bệnh.

Khi Giáng những từ bệnh không thể chữa khỏi hay bệnh đã ở giai đoạn cuối mà nó không biết cách chữa trị, nền Y học phương Tây đã bắt người bệnh phải gánh chịu một vấn đề mới. Nó làm cho bệnh nhân chán nản và căn bệnh càng nặng thêm, vì người bệnh phải nổ lực gấp nhiều lần để chiến đấu với niềm tin rằng họ sẽ bị chết. Người bệnh đã tham gia cách nhìn bệnh tật của một hệ thống Y học không có đủ các phương pháp chữa trị. Y học phương Tây có một cách nói quanh co: Hãy chấp nhận những gì chúng tôi tin: Căn bệnh này (theo chẩn đoán của chúng tôi)”. Điều khẳng định không rõ ràng này đưa chúng ta trở về vấn đề nhiệm vụ cơ bản của vai trò các mô hình được giả thiết về thực tại trong cuộc đời của chúng ta.

 VẤN ĐỀ CÁC MÔ HÌNH HAY ẨN DỤ CỦA THỰC TẠI

Như lời nói của người đàn bà vô gia cư trong vở kịch của Lily Tomlin The search for Intelligent Life in the Universe: “Thực tại là một trực giác tập thể” (La réalité est une intuition collective). Chúng ta nhiều khi cho rằng mọi mô hình về thực tại được chúng ta chấp nhận là sự thật. Những phiền não bắt đầu phát sinh khi sự kiện không khớp với mô hình đẩy chúng ta đến chỗ chê trách mình hoặc chối bỏ. Chúng ta không nghĩ rằng đó là những giới hạn là do mô hình mà ra.

Thế mà, mọi mô hình đều bị giới hạn, chúng ta đừng quên điều đó. Điều này cho phép ta chấp nhận trong một số trường hợp, một phép ẩn dụ của thực tại mà vật chất đúng là thực tại cơ bản. Nhưng phép ẩn dụ đó trở nên không thể chấp nhận được ở trường hợp một bệnh không thể chữa khỏi được. Đã đến lúc phải tìm ra một phép ẩn dụ khác có thể dẫn đến sự chữa khỏi bệnh, phải áp dụng một hệ thống Y học khác và từ bỏ cách chữa trị không làm khỏi bệnh và ngăn cản con đường đi tới các khả năng có thể chữa khỏi bệnh khác như: Y học Ai Cập cổ, Y học phương Đông, Y học Tây Tạng, Liệu pháp vi lượng đồng căn, Châm cưú, Năng lượng Cảm xạ, Nhân điện, Ăn chay v…v…

Một sự chẩn đoán rằng bệnh không thể được chữa khỏi là sự lên án hệ thống Y học, không phải sự lên án người bệnh. Nó làm cho người bệnh nhân mất tinh thần, ngăn cản mọi khả năng của anh ta và ngăn chặn mọi sự chăm sóc. Đã đến lúc người thầy thuốc cần phải nói: “Tôi đã làm hết những điều tôi có thể làm, tôi không còn có đề nghị nào khác, nếu bạn muốn tôi sẽ ở bên bạn và chăm sóc cho bạn. Có lẻ có một ai đó biết một cách chữa khác”.

Trách nhiệm người thầy thuốc dừng tại đây. Họ không thể đảm nhiệm được sự sống cũng như sức khỏe của người khác vì họ không phải là Thượng Đế và điều đó làm cho họ yên tâm. Đúng là các thầy thuốc mang theo ánh sáng của Thượng Đế trong mỗi tế bào của con người của họ, nhưng mỗi bệnh nhân cũng như vậy. Các thầy thuốc có một khả năng không gì so sánh được về chữa trị, nhưng các bệnh nhân cũng hoàn toàn có thể học tập khai thác được cái khả năng đó để nhận gánh nặng đó thay cho người thầy thuốc.

Trách nhiệm mà chúng ta khoát lên vai người thầy thuốc, dựa theo mô hình máy móc thật là bất công và không thực tế. Khi chỉ định một thứ thuốc hoặc một cuộc phẫu thuật để loại trừ một nguyên nhân từ bên ngoài gây đau đớn, người thầy thuốc đảm nhiệm trách nhiệm của mình cứ như thể là chúng ta không có liên quan.

Chuyên gia Cảm xạ học Dư Quang Châu