Một số vấn đề thường gặp trong “Thôi miên” (6)

283 lượt xem

Một số vấn đề thường gặp trong “Thôi miên” (6)
Không nên làm gì can thiệp trong thời gian này. Trừ phi bạn là bác sĩ y khoa. Nếu bạn gặp phải trường hợp này thì nên đề nghị được trao đổi với bác sĩ điều trị của thân chủ nếu không được thì nên từ chối thực hiện thôi miên. Nếu trao đổi được với bác sĩ điều trị thì tham khảo xem có nên thực hiện tư vấn không.

Tìm lý do thực sự. Thường thì lý do cần đến liệu pháp thôi miên được nêu ra không phải là vấn đề cần phải giải quyết. Tôi xin kể một tình huống khá hài hước như sau: Một phụ nữ trung niên khả ái đến chỗ tôi bề ngoài là để kiểm soát chế độ ăn. Trông cô ta trông chẳng có gì là thừa cân cả. Tuy vậy tôi vẫn cứ tư vấn theo đúng trình tự: giải thích về thôi miên, giải thích về liệu trình sắp thực hiện. Sau khi tôi giải thích cô ta vẫn e ngại về thôi miên. Và tôi tiếp tục đăt câu hỏi và cuối cùng cô ta cũng nêu ra mối e ngại là sợ bị lạm dụng tình dục khi tiến hành thôi miên. Tôi khẳng định một cách chắc chắn với cô ta là: Cô ta sẽ hoàn toàn tỉnh táo, khi thực hiện liệu pháp thôi miên tôi không thể làm được gì nếu như cô ta không muốn khi tỉnh. Cô ta cười và bảo “Đó chính là vấn đề!”

Vài năm trước tôi đã ngừng không thực hiện thôi miên cho kiểm soát chế độ ăn, cai thuốc lá, và chế ngự nỗi sợ hãi. Tôi chỉ thôi miên cho trường hợp tăng cường sự tự nhận thức về bản thân và kiểm soát căng thẳng (stress). Tôi thấy rằng hai điểm này là cốt lõi của mọi vấn đề. Tất nhiên là tôi vẫn đưa ra một vài ví dụ về kiểm soát chế độ ăn và cai thuốc lá, nhưng mục tiêu chính của tôi vẫn là tăng cường sự tự nhận thức về bản thân và kiểm soát căng thẳng (stress). Khi một người nhận thức lành mạnh và cân bằng về bản thân mọi vần đề đều tự hoá giải hoặc có thể được giải quyết thích đáng.

Giữ bình tĩnh. Hiếm khi bị rơi vào những tình huống kỳ lạ, nhưng bạn cũng nên giải quyết vấn đề một cách bình tĩnh, chín chắn và ôn hoà. Không bao giờ được để thân chủathays bạn mất kiểm soát. Bạn không thể tỏ ra cáu kỉnh, bực dọc, rối loạn, và đặc biệt là không được mắng nhiếc hoặc thể hiện sự khó chịu trước những phản ứng của thân chủ. Bạn phải học để quen với những phản ứng kiểu như vậy của thân chủ.

Bạn nhớ là không bao giờ, tôi nhấn mạnh không bao giờ là người phán xét. Nếu như bạn dị ứng với nạo phá thai, và là người kịch kiệt phản đối nạo phá thai thì đừng cố thôi miên để giúp một phụ nữ trẻ chưa chồng thoát khỏi mặc cảm có lỗi của việc nạo phá thai. Càm giác của bạn sẽ có thể làm cô ta cảm thấy có lỗi hơn là giúp cho cô ta cảm thấy nhẹ nhàng hơn.

Tôi cũng xin kể lại một tình huống và cách tôi đã xử trí để các bạn tham khảo. Một phụ nữ trung tuổi vào văn phòng tôi trong trạng thái hoảng loạn và khóc nức nở. Cô ta vừa khóc vừa gào, vừa lầm bẩm những từ ngữ đứt quãng. Rất may là 1h nữa tôi mới cócuộc hẹn tiếp theo. Vợ tôi, vừa kiêm lễ tân của văn phòng tôi, cùng với tôi dìu cô ta ngồi xuống ghế. Tôi ngồi bên cạnh cô ta và im lặng. Tôi để cho cô ta khóc cho đã. Qua những đoạn nói đứt quãng tôi nắm được phần nào câu chuyện. Cô ta không muốn sống, và đang có ý định tự sát. Rồi cô ta đến văn phòng tôi. Lý do để tự sát xin không nêu ra ở đây, vì nó cũng không giúp ích gì cho ví dụ của chúng ta; nói chung cuộc sống của cô ta là một mớ bòng bong. Khi đã mệt mỏi và bình tĩnh lại cô ta xin lỗi vì đã làm phiền tôi. Và cô ta nói ở trong tình trạng này chắc cũng không thể tiến hành thôi miên được”

Tôi nói “cứ để xem”. Tôi bảo cô ta “Tôi thấy mắt cô rất đỏ, chắc là rát lắm. Cô hãy nhắm mắt lại trong khi chúng ta nói chuyện” Vài phút sau cô ta đã trong trạng thái thôi miên. Mục đích của tôi là cô ấy tự thuyết phục bản thân sống thêm 2 tuần nữa để tôi có cơ hội giúp cô ta. Và câu chuyện kết thúc rất có hậu. Sau 2 tuần và 4 liệu trình điều trị cô ta đã không còn ý định tự tử nữa. Sau vài tuần sau cô ta đã sắp xếp một cuộc sống một cách ổn thoả.

Quên mất định nói gì. Nếu bạn bất chợt quên mất là mình định nói gì khi đang thôi miên, đừng hoảng sơ, hoặc xin lỗi. Bạn dừng lại một chút và nói “Hãy thả lỏng, thả lỏng, thở nhẹ nhàng”. Chỉ trong chốc lát bạn sẽ nhớ lại hoặc đủ thời gian để lấy mảnh giấy chuẩn bị sẵn. Lúc đó nên thật bình tĩnh, nói chậm rãi và nhẹ nhàng.

Có cảm tình đặc biệt. Đôi khi có những thân chủ đâm ra quá say mê nhà thôi miên. Điều này đôi lúc cũng xảy ra. Bạn cũng nên xử lý khéo léo tình huống này. Đừng để thân chủ nghĩ bạn đang từ chối họ. Cách thiết thực nhất là đừng tỏ ra quá thân mật, hoặc đừng nhận lời đi ăn trưa. Tôi cũng đã gặp thân chủ có cảm tình với mình. Tôi nhẹ nhàng nhắc là vợ tôi là lễ tân của văn phòng. Tôi cũng thành thật khuyên nên có người thứ ba chứng kiến khi bạn tiến hành thôi miên mà tốt nhà nhất là vợ hoặc chồng mình.

Quá lệ thuộc. Đây cũng là một vấn đề có thể nảy sinh. Là một nhà thôi miên bạn giúp thân chủ trở nên tự chủ hơn nhưng không phải lúc nào cũng được như vậy. Thân chủ cảm thấy thật dễ chịu khi dựa dẫm vào một người “rất mạnh, tự tin và cái gì cũng biết”- nhà thôi miên. Khi tình huống này xảy ra bạn phải ngay lập tức dứt bỏ mối quan hệ vì lợi ích của cả bạn và thân chủ.

 Đây là một tình huống mà tôi đã gặp phải. Cô X là một người mẫu, cô ta luôn sợ hãi. Người tình của cô ta -một tên cướp- bị giết chết ngay sau khi cô ấy rời khỏi nhà, nên cô ta rất lo sơ cho mạng sống của mình. Cha mẹ cô ta rất độc đoán và không cho cô ta quyết định bát cứ chuyện gì. Lớn lên người dại dịen của cô ta luôn bảo cô ta phải làm gì. Bạn trai của cô ta cũng vậy. Cô ta không được sống cho bản thân mình. Sau đó cô ta đến văn phòng tôi và nhờ có thôi miên cô ta học được hai chữ tự do. Tự do để sống, tự do để có thêm tự tin. Đó là một trải nghiệm tuyệt vời đối với cô ta và cô ta không muốn để mất. Cô ta gọi điện cho tôi vào ban ngày rồi có lần vào ban đêm. Mấy lần đầu tôi không phản ứng gì. Tiếp đó tôi đã lịch sự yêu cầu cô ta đừng gọi đến nữa. Sau hai tuần không có hiệu quả, tôi đã nói thẳng với cô ta, yêu cầu cô ta không gọi đến nữa và nếu còn gọi tôi sẽ gác máy ngay. Tất nhiên là cô ta khóc và tự khắc phục. Sau đó cô ta đã có một cuộc sống rất thành công.

Bạn nên luôn tự chủ không bao giờ để thân chủ bảo bạn phải làm gì.

Những phản ứng không định trước. Không để những phản ứng không định trước ảnh hưởng đến bạn. Một lần khi tôi đang tiến hành thôi miên một phụ nữ (đây là lần đầu tiên với cô ta). Đến đoạn tôi nói” Tay của cô cứng như khúc gỗ. Cứng nhắc, vô cảm và không thể nhấc lên được”. Thế là cô ta cười ngoắc đến tận mang tai, cười thành tiếng. Mắt vẫn nhắm, và cười một mình khoảng 1 phút hoặc hơn. Tôi cũng tò mò không biết chuyện gì xảy ra, nhưng vẫn tiếp tục thực hiện liệu trình. Sau khi xong tôi hỏi cô ta thì cô ta nói lúc đó cô ta muốn thử vẫy hai tay nhưng không được. Và cô ta vẫn tỉnh táo để biết rằng mình vẫn ngồi trên ghế chẳng ai giữ tay cả mà lại không thể cử động được hai tay khi nhà thôi miên nói “Cô không thể nhấc được tay lên”. Và thế là cô ta cười thành tiếng.

Ngọc Hạnh (Theo Thôi miên)