Than hồng không nóng, đá đeo không nặng

1532 lượt xem

Than hồng không nóng, đá đeo không nặng

Cảm xạ viên Hoài Thanh hút phiến đá nặng 61 kg
Cảm xạ viên Hoài Thanh hút phiến đá nặng 61 kg.

Những gì tôi tận mắt chứng kiến và trải nghiệm đã xác nhận những khả năng khác thường của con người với một nguyên lý giản đơn: tập luyện và kiên trì tập luyện.

Thu nhận năng lượng từ cây

Trước khi có buổi đi cùng bác sĩ Châu và các học viên cảm xạ, tôi cảm thấy cảm xạ học là một cái gì đấy cao siêu đến… mơ hồ.

Sáng chủ nhật 25-3, tôi hăm hở cùng đoàn học viên cảm xạ hơn 100 người xuất phát từ Hà Nội rất sớm. Đây là các học viên đến từ Hà Nội, Thanh Hóa, Hải Phòng, Hải Dương… Đi chừng 30 km, đoàn xe rẽ vào ngọn đồi nhỏ có tên Nam Hồng, thuộc thị xã Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh.

Theo sự hướng dẫn của ban tổ chức, các học viên tản ra và bắt đầu thực hiện bài tiếp nhận năng lượng từ cây. Họ thả hồn vào vô thức với những động tác rung lắc mỗi người một kiểu.

Bác sĩ Châu nói với tôi: Đây là bài giúp các học viên đánh thức năng lượng tiềm tàng trong cơ thể. Mắt họ nhắm nghiền, cơ thể rung động. Khi đạt trạng thái vô thức, họ cảm nhận được năng lượng từ đất và cây. Họ “nói chuyện” với cây thông qua những giao cảm bằng ý nghĩ.

Một số học viên cho biết, khi đã đạt “đỉnh’ của sự vô thức, họ “bắt” được những luồng năng lượng hút từ các cây. Có những lực đẩy họ ra nhưng cũng có những luồng hút kéo họ vào. Người thì dựa vào cây, người ôm cây, người nằm dưới đất như thể lắng nghe những lời thì thầm của cây cỏ, tự nhiên…

Và họ còn cảm nhận được màu sắc khác nhau trong không gian. Bác sĩ Châu nói một cách đơn giản: Sau những khoảng thời gian căng thẳng mệt mỏi của công việc, bộn bề thường nhật, mọi người được hít thở bầu không khí trong lành, hòa đồng cùng thiên nhiên, mọi strees sẽ tan biến.

Người viết bài này cũng nhắm mắt để thử cảm nhận năng lượng từ đất và cây nhưng không thành. Bác sĩ Châu cười mủm mỉm, bạn đến đây với tâm thế quan sát để phỏng vấn, viết bài, thành ra phân tán tư tưởng nên rất khó thư giãn. Vậy là, tôi hiểu, để nhập môn cảm xạ học, cần học cách thả lỏng và thư giãn.

Khả năng khác thường nhờ sự kiên trì tập luyện

Sau những bài tập thu nhận năng lượng, buổi chiều, các cảm xạ viên tề tựu về khoảng sân trống của một khu sản xuất vật liệu cách ngọn đồi không xa để tham gia những bài tập thử thách lòng can đảm.

Một thành viên ban tổ chức cho biết: Tìm được một nơi cho các học viên thử thách mình với màn đi trên mảnh thủy tinh và lửa than hồng quả không dễ vì không phải nơi nào người ta cũng chấp nhận như vậy. Nhìn thảm mảnh vỡ thủy tinh dày tới 30cm, dài 5m được đập nát ra từ… 1.500 vỏ chai rượu vodka, tôi không khỏi “choáng”.

Tác giả bài viết trải nghiệm trên thảm thủy tinh dài 5m.

Bác sĩ Châu nói, đây là bài tập giúp mọi người vượt qua chính mình, chiến thắng sự sợ hãi. Sau khi một số cảm xạ viên đi qua đống thủy tinh, đến lượt mình, tôi cũng nín thở bước đi với sự hướng dẫn của các cảm xạ viên. Và tôi đã vượt qua được đống mảnh thủy tinh mà không hề bị xây sát gì.

Cách đi được hướng dẫn rất đơn giản, không hề có gì kỳ bí nhưng phải đúng phương pháp: bước đi ngắn, bàn chân tiếp xúc đều, giữ thăng bằng, nguyên lý là do lớp mảnh chai dầy nên có độ lún khi chịu tác động do đó không gây tổn thương.

Khi các học viên chuyển sang màn hút đồ vật, không khí trở nên sôi động. Mọi người hào hứng khởi động để tạo năng lượng. Một số người hút thìa, điện thoại di động, đá…

Tôi cũng làm thử, hút được điện thoại di động vào ngực nhưng với màn hút đá thì tôi chịu.

Rõ ràng phải có tập luyện. Anh Hoài Thanh (Thanh Hóa) cùng với anh Nguyễn Văn Bình (Hà Nội) đã hút phiến đá 61kg trước con mắt thán phục của mọi người.

Ít ai biết rằng, trước khi đến với cảm xạ, hai anh đều trải qua bệnh tật dày vò nhiều năm. Anh Thanh cho biết: “Cách đây mấy năm tôi bị gút nặng, đi phải dùng nạng, uống đủ loại thuốc mà không khỏi. Tuy nhiên, sau khi theo học cảm xạ, đến nay tôi đã khỏe khoắn, khỏi bệnh hoàn toàn”.

Anh Bình thì hơn chục năm trời bị bệnh mất ngủ, mỗi ngày ngủ chừng được hai tiếng là tỉnh như sáo tắm. Tưởng tuyệt vọng, nghe có người mách, anh đã theo học cảm xạ.

Sau khi thực hiện bài “Tiết thực”, nhịn ăn 9 ngày (chỉ ăn cháo hoa loãng và uống nước chanh muối), anh đã thành công: chứng mất ngủ biến mất. Và anh tự tin khẳng định: Đủ sức khỏe để đi trên than hồng hơn 500 độC.

Nhìn hơn 1 tạ than được đốt đỏ lừ, tôi sởn da gà. Một cảm xạ viên khuyên: Nếu nhà báo chưa học cảm xạ thì không nên thử sức. Máy đo nhiệt độ báo hơn 500 độ C.

Nguyễn Văn Bình là người “khai màn” và tiếp theo là các cảm xạ viên gồm đủ các lứa tuổi trẻ, già, nam, nữ…

Nhiều người đi qua lửa than mà không tin mình thành công. Một vài người bị rộp chân do bước quá nhanh ở bước cuối cùng nhưng tất cả đều rất vui vẻ.

Một học viên bật mí: Chân bước phải nhanh, đều, nếu dừng bước thì chỉ có là thành món thịt nướng! Bác sĩ Châu thì bảo, dưới chân chúng ta là các huyệt đạo phản ánh các cơ quan nội tạng của cơ thể. Trong đó trọng yếu là huyệt Dũng Tuyền.

Đi trên than là một hình thức làm nóng các huyệt đạo, khiến lưu thông khí huyết, có thể chữa được một số bệnh trong đó có chứng hôi chân, giãn tĩnh mạch, ra mồ hôi tay và một số bệnh ngoài da.

Các cảm xạ viên đi trên than nóng trên 500 độ C
Các cảm xạ viên đi trên than nóng trên 500 độ C.

Sau buổi tập, nhiều người nói với tôi rằng, cảm xạ học giúp họ thực sự sảng khoái tinh thần, sống lạc quan. Chị Phạm Thị Kim Oanh, trú tại 38A tập thể Trần Phú, Hà Nội nói: Sau 6 ngày học, tôi đã giảm được 4kg một cách tự nhiên mà không hề dùng thuốc. Nhiều người khác đã khỏi bệnh đau lưng nhờ học cảm xạ.

Cảm xạ học là gì?

Bác sĩ Châu bác bỏ những khả năng kỳ bí hoặc siêu phàm của cảm xạ học. Đơn giản cảm xạ là một liệu pháp cân bằng cơ thể, điều hòa âm dương, giúp con người có cuộc sống lạc quan, yêu đời. Trong cảm xạ học có bộ môn rung động thư giãn, chính là lắng nghe chính cơ thể mình.

Cảm xạ (radiesthesia) là khả năng nhạy cảm của cơ thể với những bức xạ xung quanh.

Ông cho biết, trong quá trình tu nghiệp tại Viện Cây cỏ Địa Trung Hải tại Montpellier (Pháp) 1992-1996, ông đã được học nhiều chuyên ngành về thảo dược, cảm xạ học chỉ là một bộ môn nhỏ.

Tuy nhiên, khi về nước, kết hợp với những kinh nghiệm trong quá trình chữa bệnh y học cổ truyền, ông đã ứng dụng cảm xạ học vào đời sống theo đúng nghĩa của một môn khoa học thực hành.

Cho đến nay, đã có nhiều lớp học cảm xạ được mở tại Hà Nội, TPHCM và một số địa phương khác trong nước. Ngoài ra, ông cũng giảng dạy tại Đức, Séc… cho cộng đồng người Việt.

Bác sĩ Dư Quang Châu cũng đã có gần 20 chục cuốn sách công bố về nghiên cứu cảm xạ học như: “Ứng dụng năng lượng Cảm xạ học trong Ấn huyệt”, “Cảm xạ học và đời sống”, “Dưỡng sinh năng lượng học”…

Ông hiện là Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu và Ứng dụng Cảm xạ Địa sinh học thuộc Đại học Quốc tế Hồng Bàng, Thành phố Hồ Chí Minh và Giám đốc Trung tâm Năng lượng Cảm xạ – thuộc Liên hiệp Các hội Khoa học và Kỹ thuật Hà Nội.

Mở lớp cảm xạ tại các khu du lịch- Tại sao không?Ngoài đời, bác sĩ Dư Quang Châu (ảnh) khá bụi: quần bò, áo phông, phóng xe máy rất “lụa” và lúc nào cũng vui vẻ.

Trao đổi với tôi, bác sĩ Dư Quang Châu cho biết, ông đang ấp ủ mở những lớp cảm xạ tại các khu du lịch.

“Những khu du lịch đều rất gần gũi với thiên nhiên, việc tổ chức những buổi học cảm xạ sẽ là một điều tuyệt vời để mọi người hòa đồng, khám phá thiên nhiên và chính mình” – ông nói.

Hoàng Hà

(Theo báo Tiền Phong số ra ngày 22/04/2012)