Cuối cùng sự thật cũng được công bố

163 lượt xem

Cuối cùng sự thật cũng được công bố
  (ĐTH) Dân chúng bắt đầu biết đến Cảm xạ từ xa (remote viewing) vào cuối tháng 11/1995. Thế là các chương trình phỏng vấn trên radio lúc đêm khuya, các cuộc thảo luận trên internet và một mớ sách được nhiều người mua đọc lúc đó đã biến Cảm xạ từ xa (remote viewing) thành từ ngữ thông dụng của mọi nhà. Tuy nhiên, tới thời điểm này thì những gì dân chúng biết về sự thật của một cuộc chiến bằng năng lực siêu nhiên của chính quyền Mỹ đều do các cựu chiến binh kể lại.

Những câu chuyện này có lúc nghe ra cũng hợp lý, nhưng có lúc lại mâu thuẫn với nhau, rồi có khi lại nghe chừng như được người kể thổi phồng hoặc bịa đặt. Trong thời buổi hiện đại ngày nay, chỉ có những tài liệu ghi nhận lại điều gì đã xảy ra, ai đã thật sự làm gì và ai chịu trách nhiệm cho những việc xảy ra mới là bằng chứng đáng tin thật sự. Tuy nhiên, những tại liệu đó lại biến mất, và chúng biến mất vì “cơ quan chuyên trách của chính phủ” chẳng bao giờ để cho những tài liệu đó được công bố.

 Vào mùa thu năm 1995, khi cái mọi người biết đến dưới tên gọi là Chương trình Star Gate (Tinh Môn) bị giải thể, Cục Tình Báo Trung Ương đã cam kết công bố các tài liệu về chương trình này trong vòng 6 tháng. Hết hạn 6 tháng, người ta lại đẩy lùi ngày công bố thêm 2 năm. Và hai năm sau cũng vẫn chẳng có gì.

 Những ai trông chờ những tài liệu quý ấy được công bố xem chừng sẽ chẳng còn cơ hội nhìn thấy được các tài liệu đó trong suốt cuộc đời này. Điều đó có nghĩa là chúng ta sẽ không có cơ hội sử dụng phần lớn các quy trình khoa học đã được thực hiện liên quan đến Cảm xạ từ xa (remote viewing). Điều đó có nghĩa là việc giải thích cho rõ ràng những dị bản khác nhau về Cảm xạ từ xa (remote viewing) sẽ không bao giờ xảy ra. Điều đó có nghĩa là chúng ta sẽ không có cơ hội thừa hưởng những bài học từ trong phòng thí nghiệm cho đến những thử nghiệm thực tiễn về Cảm xạ từ xa (remote viewing). Nhiều người sẽ quay lại quá trình phát minh lại cái bánh xe. Điều đó quả là trớ trêu.

Nhưng thật đột ngột, mọi việc đã thay đổi.

 Tin vui là, sau 9 năm chờ đợi, phần lớn các tài liệu về chương trình Cảm xạ từ xa (remote viewing) của chính quyền Mỹ cuối cùng được công bố. Các tài liệu tương tự như thế cũng đã được công bố có giới hạn trước đó. Lúc đó, muốn có tài liệu, bạn phải thân chinh đến Cục Lưu Trữ Quốc Gia ở College Park, Maryland, ngồi lục một chồng CD-Rom, đợi cho CD tải tài liệu, sau đó mỗi lần lật một lúc 15.200 trang tài liệu để tìm kiếm, rồi in ra và mang về, một việc làm nhọc công, dễ nổi đóa… và phiêu phổng.

 Mọi thứ bây giờ đã khác. Bây giờ ai cũng có thể sở hữu bộ hồ sơ của chương trình Star Gate, gồm 90 ngàn trang, tổng hợp thành 15.500 tài liệu. Đó là tin vui mà tôi đã nói. Còn tin buồn là, vẫn không thể phân loại rành mạch mớ tài liệu lộn xộn đó bao gồm: các văn bản liên lạc, báo cáo kết quả nghiên cứu, các phiên bản thực hiện Cảm xạ từ xa (remote viewing), các tài liệu giao nhiệm vụ, v.v… Tôi đã bỏ ra 4 tuần ròng rã để nghiên cứu 14 cái đĩa mà CIA cung cấp, nhưng đó cũng mới chỉ là sự khởi đầu để nắm bắt các thông tin sơ lược.

 Tôi đã làm cái việc không đơn thuần chỉ là đọc lướt qua các loại giấy tờ, mặc dù tôi đã thật sự để mắt đến có lẽ chỉ được khoảng 8.000 tài liệu mà tôi có thể nghiên cứu sâu. Điều thú vị là tôi đã tìm được hàng trăm, có lẽ đến hàng ngàn tài liệu về những phiên thực hiện Cảm xạ từ xa (remote viewing). Các tài liệu này thường đi kèm với những loại giấy tờ giao việc và các báo cáo sau cùng ghi nhận lại những lần chứng kiến “sống” việc thu thập các thông tin tình báo bằng Cảm xạ từ xa (remote viewing). Trong số đó có những giai thoại nổi tiếng mà chúng ta có thể đã nghe qua như các trường hợp Joe McMoneagle theo dõi toà nhà số 402, nơi sản xuất chiếc tàu ngầm lớn nhất thế giới của Liên Xô được đặt tên là Typhoon (Bão Tố).

 Ngoài ra còn có một loạt các phiên thu thập thông tin về máy bay tàng hình của Mỹ trước khi sự tồn tại của nó được tiết lộ cho công chúng. Mục đích của việc tổ chức thu thập thông tin về máy bay tàng hình của Mỹ là nhằm đánh giá khả năng tình báo của các nhà ngoại cảm Nga đối với các dự án bí mật của Mỹ. Tôi cũng tìm ra cả chục phiên thu thập thông tin liên quan đến vấn đề con tin ở Iran sau cuộc tập kích vào tư dinh của đại tá Qaddafy ở Liban, những lần định vị tìm kiếm các tù nhân chiến tranh ở Đông Nam Á, một dự án định giải mã các bí mật về vụ nổ tên lửa của Liên Xô trên bầu trời bán đảo Scandinavy và nhiều nhiều nữa. Toàn bộ là một mớ tài liệu đồ sộ về những thành tích thu thập thông tin tình báo bằng Cảm xạ từ xa (remote viewing).

 Được tận mắt thấy những tài liệu đó, in ra và thật sự cầm trong tay các bản in để lật từng trang mà xem cho kỹ quả là điều đặc biệt. Tôi đã đọc được những điều mới mẻ.

 Nhưng các tài liệu thực hành Cảm xạ từ xa (remote viewing) chỉ là sự khởi đầu. Còn hàng trăm phiên huấn luyện Cảm xạ từ xa (remote viewing) khác nữa do các chuyên gia đứng lớp như Mel Riley, Joe McMoneagle, Bill Ray, Lyn Buchanan, Gabrielle Pettingell, Dave Morehouse, Ed Dames, v.v… Bỏ thời gian nghiên cứu các tài liệu này, tôi thấy có những người rất danh giá đã phải vất vả như thế nào để tập luyện những bước đầu tiên của kỹ thuật Cảm xạ từ xa (remote viewing).

 Một điều thú vị là các phương pháp đã được thử để giải quyết các vấn đề hóc búa của Cảm xạ từ xa (remote viewing) là “Tìm Kiếm” (tìm nơi chốn, con người, hoặc sự vật mà không rõ vị trí của mục tiêu) và “Tương Lai” (tiên đoán các sự kiện quan trọng). Đối với Tương Lai, có một số dự án đánh giá chuyên viên ngoại cảm có thể xác định trang nhất của tờ Washington Post hoặc tờ Newsweek tuần sau có gì. Có một dự án nghiên cứu khả năng tiên đoán các sự kiện sẽ diễn ra trong Tuần Tự Do năm 1986. Một số đạt được kết quả thú vị, tuy chưa thể gọi là hoàn hảo. Còn về Tìm Kiếm, có những dự án sử dụng khả năng cảm xạ để xác định vị trí của một điệp viên trong khu vực lân cận, và còn có những nỗ lực điều chỉnh các thí nghiệm Cảm xạ từ xa (remote viewing) để biến nó thành một công cụ tìm kiếm.

 Ngoài ra còn có một dự án dài hơi với sự tham gia của nhiều nhà ngoại cảm. Các nhà ngoại cảm theo dõi một mục tiêu trong quá khứ để so sánh chất lượng Cảm xạ từ xa (remote viewing) trong quá khứ so với hiện tại và tương lai. Mục tiêu được sử dụng lúc đó là cuộc tấn công Trân Châu Cảng. Do tính chất cảm xúc cao của sự kiện này, chúng ta cũng không cần phải ngạc nhiên khi các nhà ngoại cảm đã có thể mô tả lại nhiều thông tin chính xác.

 Có nhiều thí nghiệm cũng thú vị là các nhà ngoại cảm thử theo dõi các mục tiêu và giải quyết các vấn đề tương tự với những gì họ sẽ phải giải quyết trong một tình huống thực tế. Các phiên mô phỏng này thường là, nếu không nói là luôn luôn, cho ra các kết quả tốt.

 Tất cả các hình thức về phương pháp Cảm xạ từ xa (remote viewing) đều được trình bày trong Hồ Sơ này. Tôi đã bắt gặp các phương pháp ERV – Cảm xạ từ xa (remote viewing) mở rộng, CRV – Cảm xạ từ xa (remote viewing) phôí hợp, bây giờ gọi là kiểm soát, và WRV – Cảm xạ từ xa (remote viewing) bằng chữ viết. Nhưng còn có thêm nhiều hình thức tự do khác nữa được thực hiện bởi các nhà tiên phong của chương trình Cảm xạ từ xa (remote viewing). Và nhiều trường hợp cũng có vẻ thành công như các trường hợp được thực hiện vào những năm sau đó.

 Ngoài ra còn có hàng tá các phiên bản dự thảo & chính thức của nhiều loại báo cáo nghiên cứu khác nhau từ các phòng thí nghiệm của SRI và SAIC sau khi thực hiện một loạt các nghiên cứu khoa học về Cảm xạ từ xa (remote viewing). Các báo cáo này không chỉ nói về Cảm xạ từ xa (remote viewing) mà còn nói về trực giác, năng lực siêu nhiên & các đề tài liên quan đến tâm lý học. Những ai tham gia vào Cảm xạ từ xa (remote viewing) đều được hướng dẫn qua các quy trình và phương thức trao đổi & lưu trữ hồ sơ, cách đánh giá các buổi ứng dụng Cảm xạ từ xa (remote viewing), cách xác định người có năng lực Cảm xạ từ xa (remote viewing) trong quần chúng, cho đến phương thức đào tạo huấn luyện, cho đến lĩnh vực thôi miên và còn nhiều nội dung khác nữa.

 Ngoài ra còn có hàng trăm hồ sơ về nhận định của nước ngoài – các loại giấy tờ và báo cáo nghiên cứu từ các nước trên thế giới (chủ yếu là từ Nga & Trung Quốc) về sự phát triển của các ngành khoa học nghiên cứu ý thức và siêu năng lực của con người. Trong đó có một bộ hồ sơ gồm 370 trang nghiên cứu về môn khí công (Qiqong) của Trung Quốc.

 Và còn có một số tài liệu lặt vặt khác như các giấy tờ tài chính, hành chính, các giấy tờ công văn về việc thí nghiệm trên cơ thể người, đào tào huấn luyện và các chứng chỉ bí mật cho những người được cấp quyền tham gia vào chương trình thuộc tầm quan trọng bậc nhất vào lúc bấy giờ. Nhưng những giấy tờ lặt vặt này cũng có ý nghĩa quan trọng của nó vì nó giúp cho ta biết tổ chức bộ máy và công việc của những người tham gia vào chương trình Cảm xạ từ xa (remote viewing).

 Nhiều người cho rằng các thông tin này không quan trọng, nhưng chính nhờ vào những thông tin này mà chúng ta mới có thể chứng minh được những khẳng định giật gân về Cảm xạ từ xa (remote viewing) kể từ ngày chương trình này được công bố rộng rãi. Có những người không thích các thông tin này được phơi bày, vì những thông tin đó có thể chứng minh là những khẳng định của họ trong quá khứ là thiếu căn cứ xác thực. Còn với tôi, lục lọi đống tư liệu này, đọc được những dòng chữ của các nhà khoa học và viên chức của CIA để lại về những gì họ đã thật sự tham gia và những gì họ có thể làm là một việc làm thư giãn đầu óc.

 Tôi còn tìm thấy nhiều thứ giật gân hơn nữa. Có những bản ghi chép lại nhiều vụ Cảm xạ từ xa (remote viewing) để quan sát Sao Hỏa. Một lần đọc lướt qua, tôi còn thấy một phiên Cảm xạ từ xa (remote viewing) của Mel Riley với mục tiêu nhắm đến là Ark of Covenant (ND: theo Cựu Ước, Ark of Covenant là nơi cất giữ 2 bia đá có khắc 10 Điều Răn Đức Chúa Trời & các thánh tích khác của Israel). Tôi còn giật mình khi tìm được một bản báo cáo về một phiên Cảm xạ từ xa (remote viewing) do một nhân viên chính phủ không để lại danh tính thực hiện vào năm 1983 mô tả một âm mưu khủng bố bằng cách cho máy bay mang bom đâm xuống điện Capitol của Hoa Kỳ.

 Như đã nói, đó là là những tin tốt lành. Bên cạnh đó là những tin xấu. Trước hết là, những ai đọc được các tư liệu trên cũng phải nhớ một điều là đây là các tài liệu mật (thậm chí là tối mật), và tất cả những thông tin về chương trình Cảm xạ từ xa (remote viewing) đều được xem là không được tiết lộ ra ngoài. Tổng cộng có 20.000 trang tài liệu đã được giữ lại, không công bố, còn các tài liệu được công bố thì đã được kiểm duyệt. Đang đọc một tài liệu hay mà gặp phải hai trang trắng có đóng dấu “hai trang này đã bị kiểm duyệt” thì thật là bực mình. Có những trang khác thì còn để nguyên nhưng câu chữ, thậm chí cả một đoạn văn đã bị xóa đi. Nhưng tựu trung thì tên của những người tham gia trực tiếp thường không được tiết lộ. May thay, hầu hết các ghi ghép về các phiên Cảm xạ từ xa (remote viewing) đều được giữ nguyên, tuy các thông tin về địa danh đã bị kiểm duyệt. Và còn bực mình hơn nữa là người ta cũng che giấu luôn tung tích của các mục tiêu mà những nhà ngoại cảm đã theo dõi. Ghi chép lại chi tiết thực hiện mà không biết mục tiêu là gì thì phỏng có ích gì.

 Thật ra, điều may mắn là chí ít chúng ta cũng còn học hỏi được từ những kinh nghiệm thực tế của các nhà ngoại cảm khi họ thực hiện một dự án, một quy trình cụ thể. Tuy nhiên, thiếu thông tin về mục tiêu theo dõi lại làm cho những kinh nghiệm này trở nên kém giá trị hẳn đi. Có thể là vì các lý do an ninh mà các thông tin đó đã được kiểm duyệt, nhưng cũng có người cho rằng chính các tài liệu bị kiểm duyệt lại là những tài liệu đánh giá mức độ thành công của dự án và các thông tin bị kiểm duyệt là các thông tin giúp cho chúng ta hiểu rõ dự án đó đã thành công như thế nào.

 Cụ thể là một tài liệu có nhiều trang cung cấp các thông tin về một cuộc họp của Ủy Ban Tình Báo Quân Sự để quyết định số phận của chương trình Star Gate. Tài liệu này đề cập đến nhiều trường hợp thành công của các nhà ngoại cảm quân sự trong những dự án thật, qua đó đã cung cấp các thông tin tình báo có giá trị. Tuy vậy, toàn bộ dữ liệu của các trường hợp này đều đã bị kiểm duyệt. Đến giờ người ta có thể nghĩ cơ quan phụ trách việc kết liễu chương trình Cảm xạ từ xa (remote viewing) đã thực hiện những âm mưu để hạ uy tín chương trình Cảm xạ từ xa (remote viewing). Chương trình đã kéo dài thêm được 5 năm sau cuộc họp định mệnh đó. Và các ví dụ thành công kể trên hiện nay không còn giá trị gì với chúng ta, nhưng rõ ràng là lúc ấy đã có sức thuyết phục mạnh mẽ với các vị tướng lĩnh và đô đốc và những người đại diện tiếng nói của họ trong Ủy Ban trên.

 Nhưng may thay, thông tin về nhiều buổi huấn luyện trong Hồ Sơ lại ít gặp tình trạng trên. Ngoại trừ một ít trường hợp thiểu số, các ý kiến phản hồi về các buổi huấn luyện đều được kèm theo trong báo cáo về các buổi huấn luyện. Như đã nói ở trên, mặc dù các buổi huấn luyện này không đáng giá bằng các buổi ngoại cảm thực thụ, nhưng thông tin hướng dẫn để lại rất hữu ích. Trong số đó có những buổi huấn luyện cực kỳ có giá trị, giúp cho chúng ta có thể đánh giá hiệu quả của chương trình dễ dàng vì thông tin về mục tiêu theo dõi vẫn còn được lưu lại đầy đủ.

 Ngoài các thông tin có được từ các tài liệu của chương trình Star Gate, một số tài liệu khác cũng thú vị không kém. Đó là các tài liệu từ một chương trình do Không Quân thực hiện dưới sự chỉ huy của Dale Graff tại Đơn Vị Công Nghệ Nước Ngoài ở Căn Cứ Không Quân Wright Patterson hồi đầu năm 1975. Chương trình này đã tiếp diễn trong nhiều năm và đạt được một số kết quả quan trọng. Sự thật là, Graff và chương trình của ông đã phụ trách duy trì các nỗ lực nghiên cứu về Cảm xạ từ xa (remote viewing) của SRI-International sau khi CIA đóng sổ chương trình này trong lần đầu tiên. Tuy nhiên, tôi cũng không khám phá ra được các tài liệu minh chứng cho điều đó.

 Các tài liệu có được không cung cấp nhiều bằng chứng cụ thể và có vẻ không được lưu trong Hồ Sơ. Ngoài ra, cũng không có các dữ liệu thô như ghi chép về các buổi thực hiện Cảm xạ từ xa (remote viewing) và các tài liệu khác liên quan đến việc nghiên cứu ở SRI & SAIC. Các thông tin có được chỉ là các bản báo cáo dự thảo và chính thức về công tác nghiên cứu đã thực hiện được cùng với các công văn liên lạc trong thời kỳ đầu. Còn nhiều thông tin khác quan trọng hơn đã không được công bố.

 Tuy nhiên, các tài liệu để lại về việc nghiên cứu, đào tạo & khai thác Cảm xạ từ xa (remote viewing) có giá trị vô cùng lớn. Nghiên cứu các tài liệu này là việc làm phức tạp và tốn nhiều công sức, nhưng để khám phá ra các giá trị để lại trong các tài liệu đó có khổ cũng bõ công. Người quen của tôi tại Cục Lưu Trữ Quốc gia cho hay sẽ có 20.000 trang tài liệu nữa cũng sắp được công bố. Hy vọng nhiều tài liệu còn thiếu sẽ nằm trong số đó.