Hãy để Năng lượng Cảm xạ tự do hoạt động

956 lượt xem

Hãy để Năng lượng Cảm xạ tự do hoạt động
(DQC) Lời khuyên này đã có biết bao nhiêu cách giải thích. Những lời lẽ khôn ngoan có cái đặc thù là có thể thích nghi với mọi hoàn cảnh… Và đây là một cách giải thích :

Tự giúp mình là tạo cho mình những cách để trả lời một câu hỏi, giải quyết một vấn đề, đối mặt với một khó khăn. Sự rung động sóng quay thuận hay nghịch là qui ước câu trả lời của chính chúng ta. Chúng ta đều thấy được khi ta tự chấp nhận mình, tự yêu lấy mình thì chúng ta có thể tự giúp mình rất nhiều. Hơn nữa, cái thiên tư (năng khiếu) gắn với tri thức kỹ thuật là một quân chủ bài tuyệt vời. Tuy nhiên đơn giản hơn là hãy trở lại câu ngạn ngữ của Đạo Lão : “Có vơi đi mới đầy”.

Trong các lớp nghiên cứu Năng lượng Cảm xạ học của chúng tôi, một trong những quan tâm hàng đầu là hướng dẫn cho các học viên học cách cảm nhận sự trong sáng. Việc trao đổi năng lượng cảm xạ là một hiện tượng rất tế nhị thường bị chi phối bởi quy luật các nghịch lý. Trong châm cứu, như chúng ta đã biết đau đớn thường là kết quả của sự năng lượng tập trung quá lớn “bị bao vây” tại một chỗ nhất định (chỗ này sẽ rất đau). Cái năng lượng quá tập trung ấy, trong nhiều trường hợp có nguồn gốc từ sự thừa hoặc thiếu năng lượng. Do đó mà thỉnh thoảng, để phân tán cái năng lượng ấy, tức là loại trừ cái đau đớn, người ta lại phải tăng cường, tức là đưa thêm năng lượng tới. Gần giống như môn Đại số học “trừ với trừ thành cộng”. Nhưng cộng đây là cái “cộng xấu” mà sẽ bị thủ tiêu bằng cái “cộng tốt”. Nếu lôgic này là đúng thì những gì đôi bàn tay có thể cảm nhận được, có thể có hiệu quả hơn những điều mà bộ óc suy nghĩ ra. Với ý nghĩ đó việc “để năng lượng tự do hoạt động” có tầm quan trọng lớn lao. Bởi vậy khi rung động thư giãn sóng từng khu vực của từng người đều khác nhau, ngay ở từng chúng ta cũng một khu vực đó đó mà cũng tùy theo từng thời kỳ khác nhau sóng rung động cũng hoàn toàn không giống nhau. Khi bạn thực hành điều chỉnh sự cân bằng năng lượng, cần phân biệt phần kinh nghiệm sống của bạn (là những kinh nghiệm được rút ra từ đó – quá trình tập luyện và theo dõi sóng) với phần mà bạn cảm nhận được vượt quá những suy luận của bạn. Nói rõ hơn, bạn ứng xử trong chữa bệnh khác hẳn cái máy tính chỉ hoạt động theo chương trình đã định trước.

Kinh nghiệm chỉ là một công cụ để ta sử dụng, nó phải nghe theo cái khả năng cảm nhận của chúng ta. Trong trường hợp cụ thể này, bàn tay không còn là nô lệ của trí óc nữa mà là nốt nhạc hòa âm với những nốt nhạc của các giác quan bên trong của chúng ta. Lúc đó chúng ta thực hiện được cái “Ý thức đồng nhất”. Điều này có nghĩa là = ta với ta là một, ta với người bệnh là một, ta với môi trường là một, ta với cái Năng lượng vĩ đại và cái logic tuyệt đối của Vũ trụ là một (Thiên nhân hợp nhất). Lúc đó chúng ta thực sự là những chiến binh của Tình yêu thương. Không tự coi mình là Ý chí thiêng liêng hay Minh triết vũ trụ, nhưng chúng ta đã trở thành bàn tay được kéo dài tích cực của những cái đó. Như thế chúng ta để được giúp đỡ, đó là thời điểm vũ trụ giúp ta!.

Bởi vậy, “Hãy tự giúp mình, rồi thiên nhiên sẽ giúp ngươi

Hiếm có trường hợp một người lại không đau ốm ít nhất một lần trong đời mình. Điều này cho ta một kinh nghiệm đặc biệt quý. Nó cho phép ta có một ý niệm về tâm lý của người bệnh đang ngồi trước mặt ta. Hãy nhớ lại là ta đã đau đớn như thế nào, tất nhiên đau đớn cả thể chất lẫn tinh thần.

Việc xảy ra như cả cuộc đời của ta bị hỏng đi vì một căn bệnh mà chúng ta biết rằng nó chỉ là nhất thời. Nếu không tự thú nhận về điều này, chúng ta sẽ luôn cảm thấy mình là thủ phạm khi bị đau ốm. Bằng cách nào đó, chúng ta tự đặt mình vào thế yếu kém. Nhưng khi chúng ta khỏe mạnh, thông thường chúng ta lại có nhiều vấn đề với cơ thể của mình. Chúng ta thấy mình quá lớn hoặc quá nhỏ, quá béo hoặc hóa gầy, quá xấu hoặc quá đẹp (có cả chuyện này, đúng vậy), tóm lại là không đơn giản chút nào ! Khi mắc bệnh, căn bệnh liền kéo theo nó một loạt hệ quả vật chất : một eczéma khó chịu, những mụn nhọt xấu xí, hơi thở hôi hám, tóc xỉn màu hay nhầy mỡ, biết bao điều bất lợi gây phiền toái. Tuy không tự nói ra hay nói với người khác chúng ta có nhu cầu to lớn được thông cảm, có mong muốn thiết tha được thông cảm, có mong muốn thiết tha được người khác coi mình như đúng mình, một người khỏe mạnh “bình thường”, như mọi người khác. Cả thế giới cũng xoay quanh vấn đề sức khỏe. Chúng ta đều biết có thể có chiến tranh hay nạn đói, nhưng khi chúng ta trở bệnh thì các điều đó cũng không quan trọng bằng những gì cản trở sự hoạt động tốt của cơ thể của chúng ta.

Bệnh tật là một cái vòng luẩn quẩn. Cần nhớ rằng không thể tách biệt cơ thể tâm thần (corps mental) với năng lượng. Người nào ốm về thể chất cũng ốm về tinh thần. Tất nhiên chúng tôi không muốn nói rằng một người bị ung thư dạ dày cũng là một người bị điên! Chúng tôi cho rằng bất cứ vấn đề nào, trong khuôn khổ khác. Chúng ta đều đã nghe nói đến bệnh tâm thần – thân thể, hay bệnh tâm thể.

Ví dụ : một người có một vấn đề thuần túy tâm lý, anh ta thể hiện qua cơ thể mình một bệnh thực thể (bệnh của cơ thể). Câu hỏi mà chúng tôi đặt ra cho những người thực hành chữa bệnh bằng NLCX là như sau: Nếu một người có nỗi lo lắng nào đó, điều gì đã làm cho anh ta chọn dạ dày chứ không phải lá lách, ruột chứ không phải túi mật, chân chứ không phải lưng là nơi biểu hiện cái trục trặc về tâm lý của anh ta? Điều này hình như vượt ra ngoài sự lôgic. Tuy nhiên nhà châm cứu lại lập luận như sau: ở người này chức năng gan bị yếu. Điều này có nghĩa là gan của anh ta về thực thể không bị bệnh, nhưng tại đó năng lượng yếu. Thiểu năng về năng lượng này được thường xuyên báo lên bộ óc. Khi mà anh ta không có vấn đề phải giải quyết, mọi việc hình như vẫn chạy đều. Nhưng một ngày mà người bệnh tương lai của chúng ta bị đè nặng bởi một nỗi lo lớn, cái nỗi lo mà anh ta phải thể hiện trên cơ thể, tất nhiên anh sẽ chọn gan làm nơi thể hiện! Khi ấy vấn đề gì sẽ xảy ra? “Bệnh gan” lên tiếng, một mặt làm đối tượng của chúng ta mệt mỏi về thân xác, mặt khác sự cân bằng tâm thần của anh ta bị rối loạn. Không ai thích ốm đau. Tâm thần bị rối loạn đó anh ta xả bỏ nó vào gan, và nó vẫn ở lại đấy!

Trước mặt chúng ta là một con người bị cạn kiệt, bị rối loạn ngay cả khi điều đó không biểu hiện ra ngoài và rất yếu ớt. Chúng ta cần biết được điều đó.

Nhiều khi chúng ta không hiểu tại sao mình bị ốm. Người ta còn không chấp nhận nhiều hơn rằng chính mình là người tạo ra nỗi bất hạnh của mình. Kết quả là người ta trở thành nạn nhân của những số phận bất công. Người ta có cảm nhận là không thể thoát được bệnh tật. Trong nhiều trường hợp đau đớn làm ta mất đi cái lôgic, nó bóp nghẹt niềm hy vọng tự nhiên của chúng ta. Về mặt này, làm nảy nở hay mạnh lên niềm hy vọng – tất nhiên không bao giờ nói dối – là một phần trách nhiệm của người thầy chữa bằng NLCX.

Điều đó không làm giảm trách nhiệm của người bệnh. Phải luôn nhớ rằng chính người bệnh tự chữa lành cho mình, ngay cả khi anh ta nhờ chúng ta chữa bệnh. Sẽ tốt khi người bệnh hiểu được điều đó, nhưng còn tốt hơn nếu anh ta cảm nhận được điều này. Cuối cùng phải biến người bệnh trở thành người hiểu biết và học tập Rung động thư giãn, học hiểu biết về NLCX để họ phải biết làm thế nào khi cơ thể họ trục trặc.

Chịu trách nhiệm không có nghĩa là làm nên tội! Không nên nói với một đồng loại rằng anh ta là tác giả của nỗi bất hạnh của mình và cho rằng đó cũng là một điều lành cho người đó. Nhưng chắc chắn sẽ là điều tốt lành cho anh ta nếu ta làm cho anh ấy hiểu được chúng ta, những người thầy chữa bệnh bằng NLCX không phải là những kẻ làm được những điều kỳ diệu và thay anh ta giải quyết được mọi vấn đề. Nếu người bệnh hiểu rằng chúng ta cần được anh ta giúp đỡ thì ta đã thực hiện được một bước quan trọng rồi đấy. Sự giúp đỡ của anh ta, một phần là do sự cởi mở, lòng tin cậy, phần khác là sự quyết tâm làm lành bệnh của anh ta.

Có lẽ không dễ dàng gì khi nói với ai rằng anh ta là một phần nguyên nhân của “Vấn đề” của mình, nhưng lại có thể làm cho anh ta chấp nhận rằng nếu anh ta đã làm hỏng cái cơ chế sinh học của mình thì anh ta cũng có thể góp phần vào việc sửa chữa nó. Thực vậy, anh ta phải tin rằng anh ta có đủ sức mạnh để thực hiện được việc đó. Và anh ta đã thực hiện thành công!

Trong tình thế này, cần kết hợp tốt sự cương quyết là lòng dịu dàng. Các mối liên kết mà ta tạo ra được có tầm quan trọng lớn. Chúng bao hàm việc chúng ta phải đấu tranh với người bệnh để chữa cho anh ta, hoặc ngược lại chúng ta chỉ cần bước qua biên giới mở cửa một nước bạn.

Đồng thời, chắc chắn là lòng thương hại không cần đặt ra. Cảm nhận và hiểu biết không có nghĩa là “than vãn”. Như chúng tôi đã nói, có những lúc khi ốm đau, chúng ta cần được coi như những người khỏe mạnh như thường ngày. Lúc đó người thầy chữa cần phải tỏ ra tinh tế: hiểu được sự ốm yếu của người bệnh nhưng đồng thời làm cho anh ta cảm nhận (và chính mình – người thầy chữa – cũng cảm nhận) được sức sống nơi thân mình, các sức sống đó có nâng cao sức mạnh của tất cả chúng ta, từ người khỏe nhất đến người yếu nhất.

Trong quyển sách của chúng tôi “Rung động thư giãn với Năng lượng Cảm xạ học” chúng tôi đã nhấn mạnh đến sự quan trọng của thư giãn. Sự việc diễn ra như thể năng lượng chảy trong các ống bị cặn bã làm hẹp lại. Nó vận động khó khăn, tốc độ bị chậm lại, người bệnh phải dùng sức thúc đẩy nó vận động. Anh ta tập trung thường xuyên vào việc này nên không có cơ hội để thư giãn. Cái chiến thuật đó làm cho anh ta mỗi ngày một co rút lại. Làm thư giãn cho một người cũng như lấy đi lớp cặn nó làm bẩn lòng các đường ống. Ngay lập tức, năng lượng lại chảy bình thường, người bệnh không còn phải chiến đấu với bản thân về việc này, năng lượng được phân phối đến nơi nó cần phải đến.

Có thể nói sau khi tạo được lòng tin, công việc đầu tiên của người thầy chữa bệnh bằng NLCXH là làm cho người bệnh được thư giãn về cả thể chất lẫn tinh thần.

Có một điều mà chúng tôi cần lưu ý đến các bạn, chúng ta cần nhớ lại câu nói của một nhà cảm xạ tâm linh : “Với khả năng quẻ dịch năng lượng có thể giải trừ đại họa năm 2001 !!!”. Người ta thường tự công nhận một sự việc vượt quá khả năng của mình hơn là chính giá trị đích thực của anh ta, người đã tạo ra được cái quẻ dịch ấy. Và vì rằng người thầy chữa bệnh bằng NLCX không được cấp bằng chính thức của nhà nước, cho dù chỉ là giấy chứng nhận hoàn thành chương trình nghiên cứu NLCX do Liên hiệp Khoa học – UIA, họ đã khiến người ta có cảm nhận là đi đến nhà một thầy chữa bệnh bằng NLCX như bước chân vào hang của nhà phù thủy. Đáng lo ngại hơn là hiện tượng: thường chỉ khi mất hết hy vọng người ta mới cầu cạnh đến thầy chữa năng lượng. Chắc bạn đã nhận thấy rõ, thường thường thầy chữa bệnh bằng NLCX! Chỉ có vậy, ngoài việc này ít nhiều giống như ma thuật. Từ đây đến chỗ nói rằng thầy chữa bệnh bằng NLCX cầu xin sự giúp đỡ của các thế lực ma quỷ hay thôi miên người bệnh, hoặc dùng thứ cao làm bằng nước dãi của con cóc và sừng trâu…chỉ còn có một bước là đi đến lố bịch!

Một lần nữa, tất nhiên, bằng thái độ của chúng ta, chúng ta biết cách đánh tan nghi ngờ, quét sạch sợ hãi, và loại trừ ngay từ đầu những nhà cảm xạ không chân chính đã lợi dụng môn cảm xạ như là một phương tiện mê tín làm mất đi tính khoa học của môn cảm xạ.

Phải làm cho tấm lòng tốt tự nhiên và sự rèn luyện tự nhiên của người thầy chữa tỏa sáng, cái ánh sáng của yêu thương làm dịu lòng người bệnh.