Lịch sử Cảm xạ Địa sinh học (5)

725 lượt xem

Lịch sử Cảm xạ Địa sinh học (5)
(CXH.VN) Các ảnh hưởng Địa vũ trụ là một khái niệm mà tổ tiên chúng ta đã biết rất rõ và lúc nào cũng quan tâm đến dù để xây dựng một thành phố, một lâu đài, hay giản dị chỉ để mua một miếng đất.

Ở nhiều vùng quê, người ta biết cả việc không nên xây dựng trên bất cứ vùng đất nào mà có tin đồn không tốt như: “Đỉnh gió hú”, “Lỗ địa ngục”. Người tìm mạch nước ngầm luôn có mặt vào lúc chọn vị trí đất cũng như lúc khởi công xây dựng nhà. Tìm nước dưới lòng đất không chỉ là tìm chỗ đào giếng mà còn để xem mạch nước đó có thích hợp hoặc gây ảnh hưởng xấu cho gia chủ không.

Tổ tiên chúng ta đã biết cách chế ngự các bức xạ. Họ biết rõ hơn chúng ta về sự liên hệ gắn bó giữa các bộ phận trong cơ thể của chúng ta với vũ trụ. Họ cũng biết cách chế ngự các mâu thuẫn phát sinh trong sự vận dụng giữa hai mặt đối lập: Âm và Dương, Ngày và Đêm, Hữu hình và Vô hình, Thể xác và Tâm hồn. Nhờ trực giác hướng dẫn mà tổ tiên chúng ta đã nhận ra rằng khoa học chính thống đã huỷ diệt các sự ngẫu nhiên này.

Những thầy phong thuỷ phương Đông cổ xưa đã biết các bức xạ của vũ trụ và địa cầu cũng như ảnh hưởng của chúng trên con người. Họ làm việc giống như một nhà châm cứu cho đất là điều chỉnh các bức xạ bằng việc xếp đặt đúng vị trí các vật dụng. Các qui định trong nghệ thuật điều chỉnh bức xạ này có từ 6.000 năm nay: đó là khoa Phong Thủy nghĩa là Gió và Nước. Hai dòng bức xạ được gọi là Dương đối với mặt tốt, mặt tích cực, và Âm đối với mặt xấu, mặt tiêu cực. Đối với người phương Đông, một dinh thự, một kiến trúc xây dựng lý tưởng hay không phần lớnlà tuỳ thuộc vào các yếu tố phong thuỷ này.

Ở tại nước Anh, hai địa danh Carnac và Stonehenge vào thời kỳ xa xưa là những thánh địa của các đạo sĩ. Tại nơi này có những tảng đá khổng lồ xếp thành hình chữ U ngược hay những tảng đá dựng đứng đưa đầu nhọn chọc thẳng lên bầu trời. Các nhà khoa học ngày nay đều thống nhất nhận định rằng những tảng đá kỳ dị đó chính là những cột ăng-ten thu năng lượng vũ trụ và năng lượng địa cầu. Một số nhà khoa học còn so sánh các tảng đá đó vơí các kim châm cứu ghim vào điểm có năng lượng mạnh.

Ở Babylone, vào thế kỷ 17 trước Công Nguyên, trước khi xây dựng một lâu đài hay một giáo đường, người ta phải để cho súc vật đến ăn cỏ ở nơi đó trong một thời gian dài. Sau đó các con vật bị giết làm lễ tế thần, đặc biệt bộ gan của chúng được dùng trong việc bói toán. So sánh kiểu dáng của lá gan với đá, người ta xác định là địa điểm đó có thích hợp cho việc xây dựng hay không. Nếu lá gan không tốt, địa điểm dự trù được bỏ hoang và việc thử nghiệm được lặp lại đến khi các lá gan thực sự tốt có nghĩa là khu đất đó tốt. Trong dân gian Việt Nam có câu: “Mèo đến nhà thì khó, chó đến nhà thì sang“, từ câu nói trên xác lập những vùng chó hay đến đi “ị” thường là đất tốt, còn nơi nào mà mèo đến “ị” thì đất đó không được tốt. Do vậy những nhà nuôi chó trong vòng 3 năm trở lại mà bị bệnh, hoặc tiêu ra máu và chết thì thông thường đất đó có tử khí hoặc âm khí. Bạn cần nhờ các nhà Cảm xạ đến để điều chỉnh, thì những hiện tượng trên sẽ biến mất và bệnh tật cũng lui dần.

Từ nghìn xưa, sự tin tưởng và tín ngưỡng dân gian đều nhận ra rằng có một số địa điểm tốt hơn các nơi khác, nếu có được miếng đất đó sẽ ăn nên làm ra. Do đó, con người luôn tìm cách xây dựng các công trình: nơi thờ cúng, tham thiền ở các địa điểm thích hợp với các yếu tố thuận lợi về phong thuỷ. Không chỉ nơi xây cất được lựa chọn kỹ càng tức nằm trên các trục từ trường có tính ưu việt về kiểu dáng, kích thước mà ngay cả vật liệu cũng được chọn lựa tỉ mỉ để có được sự hài hoà.

Trên thế giới các nhà thờ nổi tiếng (Chartres, Notre Dame de Paris, Lourdes) là những thí dụ điển hình về địa điểm có sinh khí tốt: vào các nơi này tự nhiên người ta thấy một cảm giác thoải mái, dễ chịu. Các pháo đài, các kim tự tháp được xây dựng bởi nhiều nền văn minh khác nhau, vào những thời điểm khác nhau là những chứng tích hùng hồn nhất.

Trong mọi thời đại, các trực giác phi phàm của các nhà toán học đã đặt nền móng cho khoa học. Vì có những cái không thể học được chỉ bằng các công thức toán học, mà chỉ có thể tìm thấy chúng trong sự quan sát và sự suy luận một cách logic. 500 năm trước Công Nguyên, Démocrite đã khám phá ra lý thuyết về nguyên tử. Galilée tuyên bố từ vài thế kỷ trước về sự vận hành của trái đất. Dân Aztèque ở Nam Mỹ đã biết có Diêm Vương tinh và ghi trong niên lịch của họ trong khi đó ta chỉ mới khám phá ra vào 1931. Trong các đền đài thiêng liêng của họ có cầu thang gồm 365 bậc và 1/4. Đó chính là thời gian chính xác của một năm thiên văn. Do vậy, điều mà trước kia người ta gọi là “vùng đất đáng nguyền rủa” ngày nay được gọi là điểm địa sinh bệnh.

Dư Quang Châu (theo Bộ Môn Năng lượng Cảm xạ)