Diễn biến tâm trạng con người với thuyết toàn đồ

955 lượt xem

Diễn biến tâm trạng con người với thuyết toàn đồ
(DQC) Tôi nhận thấy rằng trong quá trình chữa trị, kết quả trị liệu đi theo một dòng chảy không đều. Lúc đầu sự cải thiện từ bên trong hầu như tự động và tiếp theo là một sự thụt lùi. Bệnh nhân nghi ngờ cách chữa trị, vì cảm thấy không được tốt bằng lúc đầu. Nhưng trường năng lượng của họ rõ ràng được cải thiện, mất cân bằng ít hơn và các cơ quan vận hành tốt hơn. Tuy nhiên, họ lại cảm nhận thấy mất cân bằng nhiều hơn và đang còn tồi tệ hơn. Thực ra, họ chịu đựng kém hơn những gì trước kia được coi là bình thường, bởi vì họ đã khỏe hơn.

Tôi cũng nhận thấy có các kỳ riêng biệt, vốn có trong quá trình thay đổi của con người. Sự chữa khỏi bệnh dẫn đến những thay đổi về tinh thần, xúc cảm và tâm hồn cũng như  vật chất. Mỗi người phải đánh giá được sự thay đổi đó có ý nghĩa gì và đưa nó vào trong bối cảnh mới.

Điều cần thiết đầu tiên là chấp nhận, có vấn đề và trải nghiệm nó, không quay lưng lại nó. Tôi nhận thấy một người bệnh “Cảm thấy đau ốm hơn” khi đang phải đương đầu với hoàn cảnh và ý thức được một mặt khác của vấn đề. Sự giận dữ anh ta cảm thấy không phải từ trạng thái của mình xấu đi mà là từ tất cả những gì anh ta phải làm. Trong trường hợp này hầu hết bệnh nhân chọn một giải pháp dễ dàng lấy cớ họ đã có nhiều cố gắng và không muốn đối mặt nữa. Nhưng trái lại, những người có dũng khí liền lập tức lao ngay vào vấn đề và nói: “Nào, can đảm lên!”.

Sự chữa trị, cũng như phương pháp chữa trị là một quá trình theo chu kỳ hút người bệnh vào vào một dòng xoáy kiến thức. Một chu kỳ sẽ có độ uyển chuyển lớn hơn khi người bệnh càng đi sâu vào bản chất đích thực của mình. Và mỗi người chúng ta tự do quyết định một cách khác nhau về diễn tiến của cuộc hành trình.

Mọi bệnh tật đòi hỏi người bệnh phải thay đổi để giúp cho quá trình chữa trị, mọi thay đổi tương đương với một sự từ chối, từ chối với cái chết, từ chối một phần của người bệnh như thói quen, công việc, lối sống, lòng tin hay một cơ quan vật chất của cơ thể. Bản thân bạn, nhân danh là bệnh nhân, nhà Cảm xạ chữa bệnh hãy trải nghiệm qua thời kỳ của bệnh tật, qua mô tả bởi Tiến sĩ Elisabeth Kubler – Ross trong quyển “On Death and Dying: Từ chối, giận dữ, mặc cả, suy sụp, chấp nhận. Cuối cùng bạn cũng sẽ qua hai thời kỳ phụ: hồi sinh, sáng tạo cuộc đời mới. Tất cả các thời kỳ là một phần của quá trình và nhà Cảm xạ chữa trị có nghĩa vụ phải tôn trọng các thời kỳ mà bệnh nhân đi qua, không cố gắng kéo người bệnh ra khỏi thời kỳ đó trừ trường hợp có nguy hiểm đến cơ thể vật chất, và với một sự tế nhị lớn.

Diễn biến thứ nhất của thuyết toàn đồ

THÁCH THỨC

Mỗi người cảm nhận được lúc này hay lúc khác có cái “nhu cầu từ chối”. Tất cả mọi người chúng ta đều muốn loại bỏ các trải nghiệm nặng nề của cuộc sống, vì sợ không thể hoặc không muốn đương đầu với chúng. Khi bị đau ốm, phản ứng đầu tiên là sự từ chối vẫn có thể xuất hiện. Đó là một sự tự vệ nhất thời, bước đầu trên con đường chấp nhận. Nếu bạn phải đương đầu với một bệnh nặng, bạn sẽ không chịu nổi nếu nói nhiều về vấn đề này, đó là điều tự nhiên bạn phải có thời gian để quen, bạn hãy sử dụng thời gian đó.

Bạn sẽ dễ dàng kể về bệnh tật của bạn với gia đình, bạn bè và các nhà chuyên môn về Y tế, nhưng không phải với các người khác, điều này cũng là bình thường, mọi thứ đều tùy thuộc vào lòng tin của bạn với người đối thoại, bạn hãy cần lưu ý điều này và tình cảm của họ đối với sức khỏe của họ và sức khỏe của bạn. Có thể bạn phản ứng với những gì xảy ra nơi họ (Các nhà chuyên môn về sức khỏe biết được tầm quan trọng của những phản ứng của họ với bệnh tật và hậu quả của chúng lên tình trạng người bệnh được họ chữa trị).

Bạn đừng quên rằng sự từ chối là việc hoàn toàn bình thường, và tất cả chúng ta đều làm như thế, ít ra cũng là không muốn được coi như một người điên! Nhưng khi bạn đã có khả năng đương đầu, sự từ chối đó biến mất. Việc kiên trì từ chối có thể có những hậu quả nặng nề. Nhưng phải đề cập vấn đề với lòng trắc ẩn tình yêu thương đối với bản thân bạn và từ phía người khác. Bạn hãy bắt đầu bằng cách tập hợp quanh bạn những người mà bạn yêu thương, tin cậy, với họ bạn có thể được chia sẻ.

Có sự từ chối được biểu thị là do không biết những thông điệp phát đi từ cơ thể và hệ thống làm cho ổn định của chính chúng ta. “Tôi nhớ, tôi đau đớn ở vai lan đến tận khuỷu tay, và tôi tự bảo đấy là do tuổi tác, có thể là một chút thấp khớp, tôi không cần chú ý, chắc rồi sẽ khỏi thôi mà. Rồi dần dà khi chải tóc bạn sử dụng tay có cảm giác khó khăn và càng về lâu về dài cơn đau từng cơn biến thành đau liên tục… bạn mất hết sức lực nơi bàn tay và cánh tay và ngay việc mở cúc áo bạn cũng phải nhờ đến người khác giúp đỡ… Bạn đã từ chối sự hiển nhiên mà chỉ luôn nghĩ đến đó là viêm khớp và không muốn lo lắng đến nó.

Cánh tay cũng yếu đi từng lúc, và bạn quên đi tuy có những lúc hốt hoảng vì không cầm được túi đi chợ, bạn xua đuổi nỗi sợ hãi bằng cách đổi tay cầm túi. Nhưng chúng tôi tin rằng phản ứng từ chối đó là cần thiết để chữa bệnh phát triển đến lúc cần phải mổ, mà hiện nay thì chưa phải lúc. Nếu bạn biết sớm hơn, và được chẩn đoán bệnh cho bạn sớm hơn, nhưng thực sự mà nói, bạn thích thái độ từ chối đó hơn.

Lúc này bạn mới thấy tầm quan trọng của tâm thể là như thế nào. Và bạn đừng bao giờ nghĩ chỉ khi thấy bất lực, bạn mới nhờ đến sự giúp đỡ của người khác.

Bất lực là có ý nghĩa thế nào? Và phải học cách buông xuôi để cảm thấy được an toàn. Và bạn cần hiểu rõ điểm này bằng cách phân tích các thời kỳ của chữa trị.

Sự từ chối cũng là một dạng của sự không biết đến đau đớn. Và chỉ khi đến lúc bệnh trở nên trầm trọng bạn mới nhận ra được sự từ  chối. Bạn đau đớn, nhức nhối rất nhiều, nhưng lại cứ  tự bảo mình có thể tự khỏi được bệnh”.

Cái sợ làm cơ sở cho sự từ chối, sợ những gì phải đương đầu và vượt qua nguyên nhân của bệnh tật. Có thể bạn sợ không thể chữa khỏi bệnh cho mình, bạn sợ bệnh viện, sợ sự bất lực vật chất được tạo ra bởi ca mổ. Bạn sợ chết tuy không có lý do gì. Nỗi sợ đó làm cho bạn từ chối việc chữa bệnh mặc dù bệnh đã rất lâu.

Có bạn lại nghĩ: “Tôi sợ phải mổ, sợ những hệ lụy kéo theo vì đây không phải là cách chữa khỏi bệnh một cách tự nhiên”. Tôi sợ nếu bệnh phải mổ thì sau này cánh tay không sử dụng được nữa, bởi vì nhờ vào bàn tay bạn có thể làm một hoạt động sáng tạo.

Những nỗi sợ của chúng ta đôi khi không hợp lý lẽ, nhưng chúng lại có thực và mạnh mẽ.

Có bạn bị bướu độc (bazedow) nghĩ: “Tôi sợ người ta cắt cổ mình, nếu tôi có vấn đề ở cổ, như thế thì là hết sức khủng khiếp”. Chúng ta phải trải qua hai chu kỳ của các thời kỳ khác nhau: từ chối – giận dữ – mặc cả – chấp nhận; một thời kỳ trước lúc được bác sĩ chẩn đoán, thời kỳ kia sau lúc bác sĩ bảo bạn đến khám tại khoa nhà phẫu thuật để có ý kiến. Bạn sẽ phải thốt lên: “Không, không phải thế!”.

Có người sẽ hỏi tại sao bạn lại sợ phải mổ đến như vậy.

Bạn sẽ trả lời là không biết tại sao, nhất là trong trường hợp của người đã có lần phải trải qua phẫu thuật, họ cảm thấy khủng khiếp vì cảm nhận người ta xâm phạm đến một phần sự sống của cuộc đời họ và có thể chết vì nó. Nỗi sợ hãi đó đã làm hoãn lại mọi công việc và bạn không muốn đến gặp bác sĩ vì tin chắc chắn rằng mình sẽ bị cắt cổ. Khi đến gặp bác sĩ phẫu thuật, có người vừa khóc, vừa nói “Tôi không muốn đi, tôi không thể chịu được, tại sao một việc như vậy lại đến với tôi chứ”.

Trong lúc này bạn cần có sự giúp đỡ và động viên của gia đình và bạn bè, và chia sẻ nỗi sợ của mình với họ, nói ra được nỗi sợ là rất quan trọng dù nó là sự thực hay không phải là sự thật. Sự chia sẻ sẽ làm thay đổi sợ hãi, nếu không được chia sẻ và thông cảm nó biến thành giận dữ.

Diễn biến thứ hai của thuyết toàn đồ

GIẬN DỮ

Thời kỳ thứ nhất, từ chối không kéo dài vĩnh viễn sẽ đến lúc chắc chắn bạn cảm nhận thấy giận dữ, điên cuồng, ghen ghét và thù hận. “Tại sao tôi chứ không là ông A – cái kẻ say rượu hay đánh vợ mình, ông B chỉ làm những điều tồi tệ…”. Những người ở quanh bạn có thể phải chịu đựng và đương đầu với cái giận dữ của bạn. Phản ứng đầu tiên bắt đầu từ gia đình, nỗi buồn, rồi nước mắt, cảm giác tội lỗi và xa lánh. Sự giận dữ của bạn càng dấy mạnh lên và nặng nề, bạn hãy vững vàng vì đây chỉ là một thời kỳ.

Dù sao, bạn cũng có lý khi giận dữ, bạn phải ngừng các hoạt động, bạn không còn có khả năng làm một số việc, và phải tiêu tiền vào việc chữa bệnh, thay vì dùng tiền để đi du lịch. Bất cứ ai, phải qua quá trình chữa bệnh đều cảm nhận được giận dữ ở mức độ nào đó, khác nhau ở chỗ có người đi đến sự bùng nổ, và có những người không bao giờ để sự giận dữ biểu lộ ra bên ngoài. Lại có người khi bước sang thời kỳ thứ hai, sự giận dữ không còn giới hạn. Họ giận Thượng đế, người đã làm cho tay của họ bị liệt và rồi họ không sử dụng được cánh tay, mà chúng lại chính là phương tiện để bạn phát huy trí tuệ và sáng tạo…

Trái lại, đối với một số người, sự giận dữ chỉ là một xúc cảm như các xúc cảm khác.

Bạn bị nhấn chìm trong mọi thứ tình cảm, trong đó có sự giận dữ chỉ gắn liền với việc thiếu tiện nghi, không có gì hơn. Nhiều khi bạn lại giận những người không có khả năng chữa bệnh cho bạn, bao gồm cả các bác sĩ. Bạn dao động giữa sự giận dữ và sự thỏa thuận đã đưa bạn sang thời kỳ thứ ba, thời kỳ “mặc cả” mà bạn cũng như mọi người sẽ thấy nó rất thú vị.

Diễn biến thứ ba của thuyết toàn đồ

MẶC CẢ

Khi sự giận dữ đã không đem lại cho bạn điều gì, có lẽ bạn sẽ thử làm một cuộc thương lượng, và bạn không ý thức bằng cách làm một điều thiện để có được cái mà bạn muốn. Người ta thường làm thỏa thuận này với Thượng đế, bằng những lời nói ẩn ý, và thường dựa trên một tội lỗi tiềm tàng là đã không làm một việc gì đáng lẽ “phải làm”. Việc tìm ra và nhổ tận rể cái tội lỗi đó rất là quan trọng, nó tăng thêm sự mặc cả và dẫn đến sự suy sụp. Bạn hãy nghĩ đến những điều bạn “cần phải làm và hãy tưởng tượng chúng bị tan biến. Khi bạn đã đi qua bảy thời kỳ, có thể bạn sẽ khám phá ra sự thay đổi bạn mong muốn trong cuộc đời của bạn, nhưng lúc đó không phải là do sợ hãi như lần này.

Có người thương lượng lối thoát khỏi bệnh tật, bằng cách nhờ bất kỳ ai giúp đỡ mình, trừ các bác sĩ phẫu thuật. Các bạn không giải thích được lý do gì có sự mặc cả, nhưng lại bảo mình hãy cố gắng thêm như: thiền định, tắm hơi, xoa bóp và luyện tập các môn dưỡng sinh, khí công, như thế bạn sẽ không cần phải mổ. Bạn tự nhủ rằng nếu chuyên tâm vào tập luyện các môn, như vậy bạn sẽ khỏi được bệnh.

Có bạn lưỡng lự giữa chấp nhận với hy vọng vào tác động thần kỳ của bất kỳ một phương pháp nào, bạn đã tìm hàng nghìn lý do để ngăn cản. Bạn không tin tưởng ở bác sĩ và bất kỳ ai vì bạn cũng không tin ngay cả chính mình.

Có người lại tiến hành cuộc thương lượng bằng cách “cầu nguyện với thượng đế” cứu giúp, và họ sẽ làm mọi việc mà người muốn nếu như còn sống sót họ sẽ hiến dâng cuộc đời mình cho Thượng đế dưới bấy kỳ hình thức nào. Bạn càng mặc cả thì càng cảm thấy mình yếu đuối hơn.

Diễn biến thứ tư của thuyết toàn đồ

SUY SỤP

Sự suy sụp là những gì ta cảm nhận được khi năng lượng của chúng ta càng ngày càng yếu. Chúng ta thất vọng vì không đạt được điều chúng ta mong muốn như chúng ta đã hằng ao ước. Chúng ta cho mình không quan tâm đến nó, nhưng đó là không đúng chúng ta không thể biểu thị nỗi buồn đã cảm nhận. Chúng ta trở nên u ám và ghét bỏ sự tiếp xúc với người khác. Sự suy sụp là sự giảm đi các tình cảm. Đối với trường năng lượng của con người, sự suy sụp tương đương với sự giảm đi dòng năng lượng, như vậy một phần có liên hệ đến tình cảm. Khi chúng ta nghĩ đến suy sụp là chúng ta cũng nghĩ đến các tình cảm suy sụp.

Sự suy sụp có 3 nguyên nhân:

Nguyên nhân thứ nhất đến từ sự tước đoạt mặc cả mà ta vừa nói đến, người ta thử tự chữa cho mình bằng cách từ bỏ bản thân và tự nhận lấy trách nhiệm thay vì tìm kiếm một giải pháp trung thực.

Nguyên nhân thứ hai đến từ các tình cảm về sự mất mát. Mọi bệnh tật có nghĩa là từ bỏ các thói quen của cuộc sống hay của cơ quan trong cơ thể, ngăn chặn các cảm giác mất mát làm cho suy sụp, cảm nhận sự mất mát và để tống tiễn nó ra đi hòng làm giảm đi sự suy sụp. Nhưng cho dù có tống tiễn nó đi, nó vẫn là một dòng chảy tự do. Mọi sự mất mát dẫn tới việc bạn nghĩ đến chuyện tống tiễn nó, trong khi đó nó lại có thể can thiệp vào các thời kỳ khác nhau của quá trình chữa bệnh. Tốt nhất là bạn đừng từ chối các tình cảm mất mát đó khi chúng tràn ngập bạn, bởi vì cuối cùng chúng cũng sẽ dẫn bạn đến thời kỳ “chấp nhận”.

Cuối cùng, nguyên nhân thứ ba gắn với hiệu ứng của  các cách chữa trị kiểu tấn công và quá mạnh, của gây mê và phẫu thuật làm mất cân bằng cơ thể về mặt hóa học và làm cho suy sụp thêm. Khi cân bằng được lập lại, sự suy sụp được giảm đi khi dòng năng lượng được nối lại, sự suy sụp biến mất. Chữa trị bằng cách đặt những viên đá thạch anh có khả năng giải tỏa trường năng lượng đang bị bế tắc, giúp người bệnh hồi phục được sức khỏe nhanh hơn.

Có trường hợp sự suy sụp ở dạng từ bỏ bản thân mình. Họ sẽ tự khép mình lại và khóc lóc: “Tôi cảm thấy mình xấu xa, nếu trước đây tôi tốt hơn, tôi có thể tự chữa khỏi bệnh”. Họ có cảm giác phải tự chữa được sự bất lực của mình trước khi người ta chữa bệnh cho họ, có điều gì không ổn trong họ? Không bao giờ họ có thể tự chữa bệnh được cho mình?, và điều đó là khủng khiếp vì họ đã tưởng rằng đó là số phận của họ.

Nhưng, tất cả mọi thứ đều làm họ sợ, và họ cảm thấy mình không còn là người tốt. Thật kinh khủng biết bao khi bạn đang ở trong tình trạng đó, bạn bị bao vây bởi những tình cảm tiêu cực đó, bạn hãy nghĩ tới những cuộc sống mà bạn đã trải qua và bạn cảm thấy bị trừng phạt vì sự thiếu sót của mình.

Họ đã phải từ bỏ nhiều điều, họ cho rằng bản thân họ không thể thực sự trong nom nhà cửa hoặc tập trung vào việc thực hành chữa bệnh. Chúng tôi dự định đi chơi xa nhưng không thể thực hiện được vì bị đau quá. Với bất cứ việc gì, họ đều phải cố gắng, kể từ lúc mới dậy vào buổi sáng. Khi nằm trên giường họ đã thấy đau, khi đứng dậy họ còn cảm thấy đau hơn, và không còn biết làm gì nữa.

Họ không có lòng tin ở bản thân, và ở bất kỳ ai. Đôi lúc, có người thử áp dụng thể dục liệu pháp nhưng tình hình còn tồi tệ hơn. Họ đành bỏ cuộc và cuối cùng chịu đựng việc phẫu thuật vì biết rằng đó là giải pháp duy nhất.

Hơn nữa họ phải chia tay với những việc làm thường ngày mà họ đang theo đuổi, điều này làm cho họ rất đau khổ, họ mong muốn có một cách chữa bệnh thực sự giúp họ đảm trách được mọi việc trong khi vẫn cảm thấy được sự  sáng tạo và trí tuệ nơi mình. Họ không thể thực hiện được những công việc xưa cũ nữa, bởi vì có thể sau cuộc phẫu thuật họ mất đi những khả năng sẵn có, đó là một sự mất mát nặng nề. Họ hoàn toàn bị suy sụp sau ca mổ.

Sự suy sụp của họ cũng chỉ là sự phán xét và từ bỏ bản thân. “Tôi còng lưng dưới sức nặng của sự từ bỏ bản thân. Tôi cảm thấy không có khả năng để khỏi bệnh

Một hôm, họ tỉnh dậy bởi cảm giác đau rất mạnh ở bụng bên phải, và tự bảo có lẽ mình không kéo dài được lâu nữa. Họ không biết đó là do nguyên nhân tâm lý hay vật chất và không biết gặp ai được tư vấn. Nếu lúc đó bạn cảm thấy không thể đến khám tại thầy thuốc của mình, hãy gọi đến chúng tôi, những nhà Cảm xạ. Bạn đã không có ý thức về việc này, và từ đó mọi thứ thay đổi. Bạn đã nghĩ lại rất nhiều về ca mổ, coi như một sự từ bỏ các phán xét chống lại bản thân, và thấy được cách đích thực về tự giúp mình. Sau cuộc nói chuyện giữa chúng tôi, tấm màn ngăn cách bị xé và bạn sẽ đến gặp ngay một bác sĩ. Và bạn sẽ có một quyết định đúng đắn, và mọi việc đã được đâu vào đấy.

Khi mà bạn thôi việc từ bỏ bản thân và đi đến một quyết định thì sự  suy sụp rời khỏi bạn, và bạn bước sang thời kỳ chấp nhận.

Diễn biến thứ năm của thuyết toàn đồ

CHẤP NHẬN

Khi qua sự cố sức về năng lượng và tập trung, bạn đã vượt qua được bốn thời kỳ trên thì sức khỏe của bạn không còn gây cho bạn sự suy sụp và giận dữ nữa. Bạn đã có dịp thanh lọc các tình cảm của mình bằng cách biểu thị sự ganh tỵ của bạn đối với những người khỏe mạnh và sự giận dữ của bạn đối với những người mà bệnh tật không động tới. Bạn đã vứt bỏ sự mất mát đã uy hiếp bạn. Có thể bạn mong muốn một sự yên tĩnh hay một sự thông cảm không lời, bởi vì bạn đã ở ngưỡng cửa của một sự thay đổi. Bây giờ đến lúc bạn phải học tập “lắng nghe chính mình” để tự biết mình hơn và khác trước. Bạn đặt lại vấn đề đối với các yếu tố đã đưa bạn đến bệnh tật. Bạn bắt đầu cảm nhận được những nhu cầu đích thực của bạn và tìm kiếm một cách sống mới. Bạn sẽ đến với những người bạn mới, và có thể từ bỏ những người bạn cũ không còn phù hợp với giai đoạn mới này trong cuộc đời của bạn. Cuộc sống của bạn sẽ thay đổi để tạo sự dễ dàng cho việc chữa trị, mọi thứ sẽ qua đi nhanh chóng hơn và bạn sẽ thấy giảm đau rất nhiều, mặc dù quá trình chữa bệnh chưa kết thúc.

Khi bạn đã đạt tới thời kỳ chấp nhận, mọi thứ bớt chao đảo bởi vì từ bây giờ chỉ còn có vấn đề là thực hiện các nhu cầu của bạn mà thôi, nó sẽ giúp bạn kiểm soát tốt hơn cuộc đời của mình. “Nói lên sự thực, đó là điều tôi thực sự cần, nó sẽ giải phóng cho tôi. Tôi không còn phán xét mà chỉ có những nhu cầu và khi tôi càng nói ra các nhu cầu thì càng được thực hiện, thực là kỳ diệu!”

Với người khác, cách đi là ngược lại. Họ đã phải bỏ đi mọi sự kiểm soát và đầu hàng, điều này làm họ sợ hãi. Sự khỏi bệnh càng tiến triển thì càng biểu hiện sự bất lực của họ, trước đó là dấu hiệu của sự yếu đuối, nay trở thành biểu tượng của sức mạnh trong bối cảnh mới của cuộc đời họ. Phải có lòng tin và sự vững vàng để chiến thắng, và họ nhận ra cứ để thả mình theo chiều hướng đó, họ càng vươn tới tình yêu và sức mạnh vốn có trong họ cũng như chung quanh họ. Sự chấp nhận đến dần từng đợt từng đợt trước khi quyết định. “Tôi cảm nhận sâu sắc tầm quan trọng của quyết định, trải nghiệm này dạy tôi phải hợp tác với các nhân viên y tế và những người khác và không còn nhấn mạnh việc tự làm lấy mọi việc”.

Sự chấp nhận đến theo từng bước: Lúc đầu là quyết định, rồi sau đó đến việc nằm điều trị trong bệnh viện, cũng trong lúcnày họ tiếp tục dao động giữa các thời kỳ khác nhau, đi từ việc tự chối bỏ đến sự giận dữ, ghét bỏ mọi nhân viên y tế. May mắn thay trong lúc đó có một người bạn tốt sẵn sàng giúp đỡ họ. “Một phần quan trọng của sự đầu hàng củabạnchính là chấp nhận sự giúp đỡ của các bạn hữu của bạn

Diễn biến thứ sáu của thuyết toàn đồ

TÁI SINH

(Buổi bình minh của một ánh sáng mới)

Chấp nhận việc chữa trị dẫn đến sự tái sinh, đến sự khám phá ra nhân cách mới của bạn. Và bạn sẽ yêu mến cái nhân cách đó, bạn hãy ở trong trạng thái bình tĩnh rỗi rãi, bạn hãy đi chơi hay đi câu cá. Trong mọi trường hợp, bạn hãy để vài tuần hoặc vài tháng để nghỉ ngơi hoàn toàn.

Việc hồi phục sức khỏe này sẽ giúp bạn tìm lại trong chính bạn những yếu tố đã bị chôn vùi từ lâu, thậm chí bạn còn chưa biết đến. Ngập mình trong ánh sáng bạn hãy nhô lên, say sưa với vẻ đẹp của nó, hương thơm của nó và hãy vui mừng về con người mới của bạn về sự giầu có, về nguồn tài nguyên bên trong mà bạn mới khám phá được. Thực sự đây là một cuộc tái sinh.

Tất cả cuộc đời của bạn, quá khứ và hiện tại xuất hiện trong một bối cảnh mới. Đã đến lúc bạn viết lại lịch sử của mình. Cuối cùng bạn đề cập đến quá khứ theo cách làm cho các vết thương lên sẹo, không vấp váp bởi vì cuộc đời của bạn đã thay đổi, cũng như bối cảnh trải nghiệm của nó mà chính tại đó là nơi thực hiện sự chữa khỏi bệnh đích thực.

Lúc đầu, bạn sẽ phải sống trong sự tái sinh đó với tinh thần khiêm nhường. “Khi tôi đã khá khiêm nhường để có thể  mong muốn có sự giúp đỡ, tôi bắt đầu chấp nhận sự hỗ trợ của những người xung quanh”. Sự chảy dồn tình yêu và sự chăm sóc đó đối với tôi thật là nồng nhiệt và bổ ích. Tôi cho rằng sự chữa khỏi bệnh của tôi là do thành tựu kỳ lạ của bác sĩ, do khả năng của bản thân tôi chữa cho tôi, và do sự giúp đỡ của các bạn tôi trong cộng đồng.

Tôi không còn sợ sự bất lực, không còn là con tàu không bánh lái, buộc tôi phải rèn luyện ý chí trong sự cô đơn và cố gắng. Ngày hôm nay tôi không còn cô đơn nữa, tôi tin tưởng ở người khác đồng thời tin ở mình, và tôi cảm nhận được sự an toàn hơn.

Điều mà tôi cho là sự bất tâm, thực ra là nhu cầu tự  trao mình cho các sức mạnh ở bên trên, ở bên trong và ở bên ngoài tôi. “Tôi biết rằng có một sức mạnh vũ trụ đáp ứng nhu cầu của tôi, tôi thuộc về sức mạnh của vũ trụ cũng như sức mạnh vũ trụ thuộc về tôi”.

Bạn cũng có thể đặt lại các trải nghiệm quá khứ trong bối cảnh mới của sự tái sinh của bạn. Ở thời kỳ mặc cả, bạn sẵn sàng “cho sự sống” để hiến dâng cho yêu cầu chữa bệnh cho hành tinh. Đạt đến sự tái sinh bạn sẽ hiểu được sự sợ hãi đã đề ra các yếu tố đó, và nếu Thượng đế cưú sống cho bạn, bạn sẽ sẵn sàng từ bỏ tất cả và hiến thân mình để phụng sự mục đích cao cả.

Trong tình trạng mới của mình, bạn cảm thấy có nhu cầu lớn là chữa cho mình trước, rồi hẵng nghĩ đến việc giúp đở cho nhân loại và phải như vậy thì sự chữa khỏi bệnh cho cá nhân hợp nhất một cách toàn đồ với cuộc sống của hành tinh.

Những cam kết đó xuất phát từ tình yêu thương. Bạn cảm nhận rằng toàn bộ traii nghiệm chữa khỏi bệnh đó giúp bạn tập trung vào điều mà bạn mong muốn và phải làm trong cuộc sống mới của mình. “Sau khi điều trị, tôi cảm thấy có một cam kết sâu sắc. Tôi muốn hiến dâng đời mình, nhưng không phải dưới hình thức tiêu cực mặc cả. Cái thực sự thích hợp với tôi là giúp các thầy chữa hoàn thiện phương thức chữa bệnh của họ. Tôi coi đó là một thời kỳ quan trọng của đời tôi và trách nhiệm cá nhân của tôi”.

Diễn biến thứ bảy của thuyết toàn đồ

SÁNG TẠO

(Một cuộc đời mới)

Sự tìm lại được sức khỏe sẽ ảnh hưởng đến mọi lĩnh vực đời sống của bạn. Các con đường mà bạn tưởng bị ngăn chặn đã được mở ra, thực thà hơn với bản thân, bạn sẽ ngạc nhiên thấy mình khiêm nhường hơn, tin tưởng, tôn trọng sự thực và âu yếm với bản thân hơn. Một cách tự động, các sự thay đổi ở bên trong được hiển lộ ra bên ngoài, chúng đến từ sức mạnh sáng tạo của bạn, chúng tràn ngập cuộc sống của bạn một cách toàn đồ. Bạn lôi cuốn được những người bạn mới, bạn thay đổi nghề nghiệp hay thay đổi cách nhìn về nó, có thể bạn còn dọn nhà đến chỗ ở mới. Tất cả việc này, thông thường xảy ra sau khi chữa khỏi bệnh.

Có người cuộc đời thay đổi rất nhiều, họ đã qua đợt chữa bệnh và tìm ra được phương hướng mới cho cuộc đời của mình. Sự sợ hãi đến với họ chỉ còn là một kỷ niệm. Thời gian khỏi bệnh của họ làm cho họ hiểu ra rằng có một mối liên hệ giữa sự sợ hãi vô lý của họ lo sợ bị mất đầu với một tiền kiếp của họ tại một xứ sở nào đó, ở đó họ đã bị xử  tội chặt đầu. Dù cả sự việc này không thể chứng minh thì việc chấp nhận cái điềm này cũng làm giảm nổi lo sợ rất nhiều. Trong cái năm đặt lại vấn đề này, cuộc sống cá nhân của họ được phong phú hơn.

Sau đây là câu trả lời của họ: “Tôi phải qua cuộc phẫu thuật để chế ngự cái sợ khủng khiếp phải chết, có liên hệ đến cái án bị xử chém ở tiền kiếp trước. Tôi đã mất đi cái sợ hãi đó, lấy lại được sức mạnh và sẳn sàng đối mặt với các vấn đề. Khi tôi đã sẵn sàng đối với việc giúp đỡ các người khác, và họ đã đến với tôi”.

Có thể nói rằng khi đã chữa cho họ khỏi cái cổ, người ta đồng thời quét sạch được cái màn bao phủ cái được gọi là hạt nhân của họ. Họ không còn cảm thấy những hạn chế của thời xa xưa và họ cần giúp đỡ người khác cũng cảm nhận được sự tự do đó.

Sự nghiên cứu các trải nghiệm qua bảy thời kỳ chữa trị đã tiết lộ cho chúng ta hai yếu tố căn bản của tiến trình mà một cá thể bắt buộc phải đi theo để đem lại sự thành công trong cuộc sống.

Yếu tố thứ nhất là sự xác định lại đúng đắn quá trình chữa trị cá nhân trong một bài học của cuộc sống một cá thể. Trải nghiệm về bệnh tật của chúng ta nhiều khi bị tô màu bởi ý nghĩ trẻ con rằng “ốm đau” tương đương với “xấu”. Quan trọng là phải tách ra được dị tật của lối giáo dục tiêu cực về bệnh tật. Nếu chúng ta quan niệm đó là một cách để học hỏi, chúng ta sẽ có thêm kinh nghiệm khi vượt qua được bệnh tật. Trong trường hợp bị ốm đau, thay vì để các hình ảnh cũ của quá khứ đánh gục, chúng giữ vững tinh thần về cấu trúc mới mà chúng ta mong muốn đem lại cho cuộc đời của chúng ta.

Quá trình của sự chữa bệnh là một dịp để ta trở về nguồn cội của con người ở sâu bên trong ta, để ta tự nhớ lại bản thân, để hàn gắn lại các nhân tố rải rác giống như khi chúng ta lập lại tấm phim toàn đồ để có một hình ảnh sáng hơn và rõ hơn. Ở mỗi thời kỳ, quá khứ không ngừng cám dỗ  bằng sự dễ dãi của nó với những nhận định cũ kỹ, và cái nhìn hạn hẹp. Chữa trị là bắt đầu bằng cách làm câm bặt các tiếng nói quá khứ và can đảm bước vào con đường mới.

Yếu tố thứ hai là một sự trung thực với bản thân bạn về những gì liên quan đặc biệt đến các nhu cầu cá nhân của bạn. Bạn hãy chấp nhận sự hiện hữu của các nhu cầu đó, hãy chấp nhận và nhận thức được chúng, có biết bao người trong chúng ta không biết đến chúng. Thế mà, cần thiết phải xác định được chúng ở mọi mức và thỏa mãn chúng, điều này đòi hỏi phải kiên nhẫn và có sự quan sát và soi rọi nội tâm.

Phương pháp tiến hành này phải làm ngay từ đầu bởi vì bệnh tật gắn liền với các nhu cầu mà chúng ta không chú ý tới. Bạn nhớ lại trong phần đầu, chúng tôi đã nói đến những nguyên nhân cơ bản của mọi bệnh tật, sự quên đi chúng ta thực sự là ai. Không đáp ứng những nhu cầu mà ta thực sự cần là kết quả trực tiếp của một cách sống không phù hợp với con người thực của chúng ta. Chữa bệnh đòi hỏi phải tìm lại các nhu cầu còn chưa được thỏa mãn, chấp nhận chúng dù có nặng nề khó chịu và cuối cùng cố gắng thỏa mãn chúng. Mỗi lần sự xuất hiện của quá trình sáng tạo bị ngăn chặn sẽ còn lại các di chứng của sự đau đớn và các nhu cầu không được thỏa mãn. Khi phát hiện được các không gian tâm thần nội tâm đó, người ta cung cấp cho chúng năng lượng sống. Nhiệm vụ hàng đầu của chữa trị là để cho ý định sáng tạo gốc và tích cực.

Lúc đó ta gạt bỏ cái vải liệm che lấp đó và chúng ta sống trong thực tại của chúng ta. Thỏa mãn các nhu cầu khi chúng xuất hiện một cách toàn đồ đến việc chữa khỏi mọi nhu cầu đã bị bỏ qua trong quá khứ và đặt chúng ta trước cái căn bản nhất, sự biển hiện sáng tạo của hạt nhân của chúng ta.

Chúng ta hãy xem xét trình tự này trên quan điểm thực hành, theo các vầng của trường hào quang và các nhu cầu tương ứng của chúng vì thế khi làm việc với các bệnh nhân, tôi nhận thấy hai vấn đề này gắn với nhau. Như chúng ta đã biết trường năng lượng của con người trực tiếp gắn liền và đồng thời được biểu hiện ở các mức vật chất, xúc cảm, tâm thần và tâm linh của con người. Mỗi vầng hào quang đều có liên hệ với một mức trải nghiệm của đời sống một con người.

Chắc các bạn chưa quên là vầng thứ nhất của trường hào quang có liên hệ tới sự vận hành của cơ thể và các cảm giác vật chất. Nhu cầu tương ứng là lợi dụng được thân thể lành mạnh và cảm nhận kỳ diệu kèm theo.

Vầng thứ hai có liên quan đến mối quan hệ cá nhân mà chúng ta có được với các cảm xúc của bản thân. Chúng ta có nhu cầu tự yêu mến bản thân, và tự chấp nhận như chúng ta vốn là như vậy.

Vầng thứ ba là vầng của hoạt động tâm thần và sự sáng sủa của nó đòi hỏi phải có tinh thần cởi mở và sáng suốt.

Vầng thứ tư gắn với mối quan hệ “Tôi- Anh”, và yêu cầu chúng ta phải cho và nhận tình thương yêu trong các mối liên hệ khác nhau. Người ta quan niệm vầng thứ tư gắn với trái tim con người và với tình yêu, như một cái cầu giữa thế giới vật chất của ba mức vận hành của con người với thế giới tinh thần được biểu hiện trong ba mức khác.

Vầng thứ năm của trường, vầng của quyền năng của thế giới trong quá trình sáng tạo, được dùng làm thước đo cho mọi hình dạng của mức vật chất. Tại vầng này việc phát lên lời nói tạo ra hình dạng trong thế giới vật chất.

CÁC NHU CẦU CỦA BẠN Ở MỖI VẦNG CỦA TRƯỜNG HÀO QUANG
Thứ nhất Tiện nghi vật chất đơn giản, thú vui, sức khỏe.                     Chúng ta có nhu cầu cần nhiều cảm giác vật chất dễ chịu.
Thứ hai Chấp nhận tình yêu thương bản thân. Chúng ta cần các mối quan hệ yêu thương và tích cực đối với bản thân.
Thứ ba Hiểu một cách rõ ràng, duy lý. Chúng ta cần có sự rõ ràng duy lý hài hòa với tinh thần trực giác.
Thứ tư Tác động qua lại yêu thương với gia đình và bạn bè.  Chúng ta cần cho và nhận tình yêu thương trong mới quan hệ mật thiết gia đình, tình bạn và nghề nghiệp.
Thứ năm Thích nghi với ý chí trong nội tâm, cam kết và làm theo sự thực. Chúng ta cần có cái thực tại cá thể của mình.
Thứ sáu Tình yêu thương và sự thăng hoa tâm linh.  Chúng ta cần có một trải nghiệm tâm linh và tình yêu thương vô điều kiện.
Thứ bảy Thiết lập sự liên thông với tư tưởng và hiểu biết bình diện vũ trụ. Chúng ta cần trãi nghiệm sự thanh thản và hoàn thiện trong những bất hoàn thiện của chúng ta.

Nếu bạn phát biểu về sự thực, bạn tạo ra sự thực và sự trong sáng trong cuộc đời của bạn nếu không bạn sẽ tạo ra sự méo mó. Nhu cầu tương ứng có tính mệnh lệnh là phải nói lên sự thực của chúng và duy trì nó.

Vầng thứ sáu liên quan đến những tình cảm tâm linh, sự thăng hoa tôn giáo, hoặc sự thăng hoa nhờ vào nhạc, cảnh thiên nhiên, thiền định hoặc cái nhìn của người mình yêu thương. Nhu cầu tương ứng là một thức ăn tinh thần thích hợp.

Cuối cùng, vầng thứ bảy liên quan đến tinh thần thánh thiện. Nếu ý thức của bạn vươn được tới đó, trong sáng, mạnh mẽ, lành mạnh, bạn sẽ biết được sự hoàn hảo thánh thiện trong sự tỏa sáng của nó, thần chí của bạn được khôi phục. Bạn sống cái trải nghiệm của thanh thản. Tại đó cư trú các tín ngưỡng của bạn là cái “nguồn” của các vấn đề của bạn, là bấy nhiêu “hình ảnh” bạn dùng để đưa bệnh tật vào ở mức chúng xuất hiện. Vật chất, xúc cảm, tâm thần, tâm linh. Ở đó, chúng ta cần sự thanh thản, sự thanh thản được sinh ra từ sự hiểu biết mô hình hoàn hảo cuộc sống trên trái đất và niềm tin dựa trên sự thực.

Chúng ta nhận thấy rằng khi đã có được hai nhân tố quan trọng nhất đạt được các nhu cầu của chúng ta một cách chính trực và luôn coi trải nghiệm này như một cuộc phiêu lưu trong cuộc đời, thì chữa bệnh đồng thời trở thành một sự thay đổi cá nhân con người, và sau đó trở thành một quá trình có tính siêu việt của cá nhân. Trong quá trình của sự thay đổi có tác động của sự nhìn hướng nội để vén lên cái màn che lấp của sự vận hành vô thức.

Chính trực hoàn toàn với bản thân là một công việc khó khăn, không dễ dàng gì thấy được các thiếu sót của mình để tìm ra được những điều chúng che dấu và quyết định phải thay đổi, xong điều đó lại khó làm. Khi chúng ta vạch trần các mặt tiêu cực, đồng thời chúng ta cũng làm lộ ra sức mạnh sáng tạo gốc và tích cực, mà nếu chúng bị làm sai lệch đi sẽ trở thành mặt tiêu cực mà chúng ta muốn thay đổi. Như vậy quá trình thay đổi cho chúng ta cái tặng phẩm là bản chất gốc, đích thực, sáng suốt và yêu thương.

Vượt lên một mức độ nào đó của sự thay đổi, sự giải phóng năng lượng sáng tạo gốc tự động dẫn chúng ta đến trải nghiệm có tính tiên nghiệm. Cả hai quá trình góp phần vào việc chữa khỏi bệnh của chúng ta, thay đổi cuộc đời chúng ta, và siêu việt tâm trí, tâm linh cá nhân chúng. Khi thấu hiểu, chúng ta dần dần đưa vào cuộc sống thực tiễn các giá trị cao cấp về tinh thần và tinh thần hoá cái vật chất.

Để có thể thực hiện tốt quá trình chữa bệnh bằng cách tạo thay đổi trong trường hào quang, bạn phải thực hiện được một sự thay đổi nhân cách trong cuộc sống hàng ngày của bạn, nó sẽ thay đổi sự chăm sóc của bạn đối với bản thân ở vầng thứ nhất của trường; tình yêu mà bạn dành cho mình ở vầng thứ hai; sự sáng suốt mà bạn hiểu về cuộc đời bạn ở vầng thứ ba; và mối quan hệ của bạn với các người khác ở vầng thứ tư.

Đối với việc chữa khỏi bệnh ở ba vầng bên trên, đòi hỏi phải có một quá trình siêu việt cá nhân. Bạn phải đạt được các giá trị cao cấp đó, và bằng can đảm và lòng tin hợp nhất chúng vào cuộc sống của bạn.

Khi phó thác mình cho sự thực bạn giữ được giải tỏa sự từ chối, bạn đã biết tự thả mình, thay vì tránh né một trải nghiệm cần thiết, bạn đã dám đối mặt được sự ngăn chặn từ bên trong đã đẩy bạn đến chỗ không còn muốn kiểm tra mọi thứ và phó thác mình cho những sự tiến hóa lớn lao của mỗi cuộc đời. Sự từ chối lập tức mất đi, kết thúc sự ngăn cách giữa cái ngã cá thể (tiểu ngã) với cái đại ngã ở bên trong, cái nguồn gốc của sự sống, thế là sự chữa khỏi bệnh có thể bắt đầu.

Trong ba vầng trên cao của trường hào quang, sự thay đổi trở thành sự siêu việt. Bạn phải giải quyết bản chất tâm linh chứ không phải bản chất vật chất của bạn. Bạn tiếp xúc với các nhân tố của con người bạn mà từ trước đến nay bạn chưa quan tâm. Bạn sẽ khám phá ra được cả một thế giới, khám phá ra giá trị của bản thân bạn và cái toàn đồ của vũ trụ. Quá trình này là tự động, và nảy nở ở một con người tùy theo những hoàn cảnh khác nhau, bạn hãy nắm lấy cơ hội.

Hành trình thứ hai của quá trình chữa bệnh đi theo mọi nhu cầu của bạn ở mỗi vầng của trường. Chúng ta với khả năng Cảm xạ sẽ xác định chúng chính xác hơn.

Bác sĩ Dư Quang Châu

Những ngày đầu Đông tại hồ Hoàn Kiếm, Hà Nội

*Bệnh tật với những diễn biến tâm sinh lý trong cuộc đời cũng không gì khác nhau, bạn thử chiêm nghiệm đối với chính bản thân mình với “7 diễn biến tâm trạng trong thuyết toàn đồ” và tìm ra lối thoát… để trở về chính mình và hòa nhập với đại vũ trụ…