TÁC ĐỘNG TRÊN BẢN THÂN VÀ VÌ BẢN THÂN

280 lượt xem

Nghĩ đến người khác và hành động vì họ không phải chỉ là một đức tính tốt mà còn là một nghĩa vụ mà loài người đôi khi thay nghĩa cử này bằng tính ích kỷ và sự tìm kiếm khoái lạc trên người khác.
Một người muốn dành toàn bộ hay một phần thời gian của mình để phục vụ sức khỏe và hạnh phúc cho người khác nhất thiết phải có sức khỏe thật tốt và sự quân bình giữa tâm thần và thể chất. Trường hợp ngược lại, người đảm nhiệm công việc nói trên không được chuẩn bị và không có khả năng làm việc đó thì chỉ là một sự khoe khoang “HÃO”. Quá “TIN” ở khả năng của mình đôi khi dẫn đến kiêu căng.
Nhà thần học công giáo Saint Paul đã nói: “Việc từ thiện đầu tiên là để cho chính mình”.
Tư tưởng này không phải là sự ích kỷ. Nó là thực tế. Nó khẳng định rằng để có thể giúp đỡ người khác thì phải tự chuẩn bị cho mình điều kiện để có thể làm được việc đó.
Muốn giúp đỡ người khác mà mình lại yếu đuối thì không phải là đã giúp cho họ một cách có chất lượng. Cho một người thiếu tiền mà lại đưa cho anh ta một cái ví rỗng tuếch thì chỉ có thể tạo cho anh này một hy vọng giả tạo.
Muốn cho phải có đã. Khi chúng ta có sức khỏe và sự thanh thản, chúng ta có thể cho nhiều, cho lâu dài.
LẠI CÒN PHẢI BIẾT CÁCH CHO. Chúng ta hãy lấy thí dụ về Thánh Martin. Giữa mùa đông, Thánh Martin khi cưỡi ngựa trên một con đường rừng gặp một cụ già hầu như trần truồng. Tuyết rơi. Trời rất lạnh. Cụ già bị ướt đẫm, run rẩy chắc không thể chịu đựng được lâu trong hoàn cảnh chết người này. Thánh Martin dừng lại, đặt chiếc áo choàng xuống đất, và bằng một nhát gươm chặt chiếc áo ra làm hai phần bằng nhau. Thánh Martin cho cụ già một nửa chiếc áo và phần còn lại cũng đủ đảm bảo cho Thánh Martin.
Chúng tôi biết nhiều người vì lòng hào hiệp có thể cho người khác (mà không ích lợi cho người được cho) cả chiếc áo choàng và có thể cả con ngựa.
Năng lượng sống (NỘI LỰC TỰ SINH), là những sức mạnh tâm thần vốn có trong chúng ta mà người ta gọi là NĂNG LƯỢNG SINH HỌC hầu như không có ích gì nếu chúng không được lưu thông. Sự lưu thông của các năng lượng trong cơ thể con người cũng cần thiết như sự lưu thông của máu.
Những lo âu, sợ hãi, stress, khiếp sợ làm tắc nghẽn sự lưu thông của năng lượng, thường là nguồn gốc của các bệnh gọi là bệnh tâm thể (psychosomatique) có thể tránh được. Để phát triển được NĂNG LƯỢNG SINH HỌC của bản thân và của người khác phải làm cho nó được lưu thông. Muốn vậy phải xóa bỏ hoặc giảm thiểu sự tắc nghẽn.
Có một số người giống như một cái bơm “thiếu mồi” (désamorcée), ống hút cắm sâu trong cái bể nhiều nước chẳng hút lên được một giọt nước nào. Để mồi lại chiếc bơm cần phải đổ vào một ít nước, nhưng trước đó phải thông ống đã. Để giúp cho một người có thể sử dụng được NĂNG LƯỢNG SINH HỌC của bản thân, chúng ta cần phải cho họ năng lượng nhưng chỉ sau khi phá vỡ được sự tắc nghẽn làm trở ngại cho sự lưu thông năng lượng sinh học của bản thân.
Để làm được việc này có thể áp dụng nhiều kỹ thuật, trong đó có phương pháp Rung động thư giãn. Rung động thư giãn làm dịu, làm thanh thản, tạo một cuộc sống lành mạnh, quân bình và không quá lệch về bên này hay bên kia, nhằm tạo thuận lợi cho việc chuẩn bị thực hành chữa bệnh bằng NĂNG LƯỢNG SINH HỌC.
NĂNG LƯỢNG SINH HỌC và trí tuệ đi sánh đôi. Nhưng không được lẫn lộn giữa trí tuệ và huyền bí.
Vậy cái sức mạnh đó trong con người chúng ta từ đâu đến? Nó là tự nhiên. Phải chăng nó đến từ thiên nhiên, nơi đó mọi thứ đều rung động tương tác. Phải chăng nó đến từ vũ trụ mà chúng ta phụ thuộc vào, hay phải chăng là từ các thực thể (entités) các thần thánh – vốn là khâu nối liền loài người với Đấng tối cao?
Đây là một vấn đề về đức tin hay một vấn đề tôn giáo mà chúng ta phải vượt qua nếu ta muốn làm cho các nền triết học xích lại gần nhau – điều mà một số người muốn chống lại.
Chúng ta là một phần của cái thiên nhiên đó, của cái vũ trụ đó, và chúng ta tham gia vào sự tương tác của mọi thành phần có trong thiên nhiên, trong vũ trụ.
Chúng ta hãy nghe câu nói của các nhà cảm xạ học: “Chỉ cần một quả đấm trên bàn là đã làm rung động một vì sao”. Đồng ý! nhưng ai đã sinh ra quả đấm, cái bàn và các vì sao?
Nhưng dù có tin hay không tin, dù vị Thượng đế mà ta tôn thờ là ai thì việc làm sau đây được coi là tuyệt hảo: đó là nâng tấm lòng (coeur), trí tuệ (esprit) và tâm hồn (âme) cao hơn mức bình thường bằng những lời cầu nguyện hướng tới cái gì vượt lên trên ta và sẽ cho ta sự sống và sức mạnh. Cái sức mạnh này có thể lại được truyền cho người.
Việc tác động trên bản thân và trên người khác còn đem lại cho chúng ta nhiều khả năng lý thú khác.
Hãy chờ đón những bài kế tiếp các bạn nhé
BS Dư Quang Châu
Chủ tịch Chi hội Giáo dục Chăm sóc Sức khỏe Cộng đồng TCLT
Viện trưởng Viện Bấm huyệt TCLT
(Còn tiếp)