Chia sẻ kinh nghiệm Rung động thư giãn

825 lượt xem

Chia sẻ kinh nghiệm Rung động thư giãn
(CXH.VN) Là dân văn phòng làm vi tính nhiều. Vai phải thường xuyên nhức mỏi. Tối nay rung động thư giãn khu vực màu đỏ. Cơ thể bắt đầu rung động uốn éo nhiều chiều như thường lệ. Được một lúc tôi thầm ước “cho tôi hết nhức mỏi vai phải”.

Thế là người quay nghiêng vể bên phải, vai phải trĩu xuống, nhấp nhô lên xuống. Một lúc sau, người tôi cong gập về phía trước, hai tay buông thõng về phía trước. Tay trái gần như không động đậy. Chỉ có cánh tay phải quay ngược chiều kim đồng hồ nhiều vòng rồi quay ngược trở lại. Nó đung đưa ra trước rồi ra sau, sang trái rồi phải, chéo sang phải rồi sang trái. Trong đầu tôi lúc nào cũng lầm rầm “cho tôi hết nhức mỏi vai phải”.

Cuối cùng rồi chỉ còn mỗi cánh tay phải tôi tự động đong đưa.

Rung động thư giãn thật kỳ diệu.

Tôi nghĩ ra một ý 1 mới “cho tôi giảm mỡ mông đùi”. Lệnh cho cơ thể rung động vùng màu vàng một lúc, rồi tự động cơ thể tập trung rung động vào phần vòng 2 và 3.

Cơ thể tôi rung động mãnh liệt như người lắc vòng. Hai tay buông thõng, quật qua quật lại đập vào hai bên mông bình bịch như đấm bóp .

Không gì ngăn cản quí bà ước nguyện “cho tôi quyến rũ hơn”, Quí ông ước nguyện “cho tôi cường tráng hơn” khi rung động thư giãn.

Lúc đầu nghe thầy Châu giảng về rung động thư giãn, tôi cũng thấy lạ lạ là làm sao cơ thể tự rung động được nhỉ. Thế rồi tôi cũng thử tập, sau khoảng 5 phút , cơ thể bắt đầu tự lắc.

Một cảm giác rất lạ và thích thú. Tối hôm đó về tôi tập lại rung động lần nữa. Lúc này cơ thể lắc rất nhanh và mạnh như là ngoáy cháo.

Trong khi rung động, tôi có một hiện tượng là luôn miệng ngáp đến sái cả quai hàm và khóc. Mỗi lần tập xong thì thấy người mình đầy nước mắt và mồ hôi. Tôi thấy lạ quá hỏi thầy, thì thầy bảo rằng đó là do cơ thể tự điều chỉnh để cân bằng lại. Nghĩ lại chắc tại hồi bé bố mẹ dạy rằng con trai thì ko đựoc khóc lên mình cứ mỗi lần chuẩn bị khóc lại nén lại lên bây giờ khi tập món này, cơ thể được giải tỏa khóc bù. Lâu rồi thành quen, thính thoảng tập mà không ngáp và khóc lại thấy… nhớ.

Hồi mới tập thì một tuần tôi mới tập hết 1 tầng 7 màu. Còn bây giờ thì một ngày một tầng, cơ thể lắc rất nhẹ và ngắn chỉ khoảng 5-10 phút cho một màu. Khi rung động chỉ cần nghĩ đến màu đó là cơ thể đã rung động ngay. Có điều lạ là bất cứ màu gì chỉ rung động một lúc là chuyển về rung động vùng hông. Thầy Châu bảo rằng đó là do khu vực mầu đỏ của tôi chưa thông lên bất cứ rung dộng gì thì cũng chuyển về rung động vùng hông để khai mở khu vực 1. Bây giờ thì tôi đã tập đến tầng thứ 15 rùi.

Có một điều nữa tôi cũng muốn chia sẻ với mọi ngưòi là. Trước đây, khi ngủ thỉnh thoảng tôi bị tỉnh giấc giữa đêm. Thầy Châu có dạy là nếu ngủ mà đầu quay về hướng Bắc, giắc ngủ sẽ ngon hơn do hợp với từ trừờng trái đất. Về nhà tôi làm liền. Quả thật, từ đó đến nay tôi ngủ rất sâu và ko còn bị tỉnh giấc giữa đêm nữa. Có lẽ là mình đã ngủ hợp phong thủy hơn.

Lại còn chuyện này nữa chứ, ở lớp của tôi, có một chú bị mất ngủ từ 17 năm nayvà còn bi cao huyết áp nữa chứ.

Thế mà từ khi chú đeo cái nhẫn có hình quẻ Địa phong thăng thì huyết áp ổn định và ngủ rất ngon. Tôi cũng thấy rất lạ.

Nếu ai quan tâm thì hãy làm thử xem.

– dungpt-

Khi nghe thầy Chầu giảng về phần rung động vô thức, tớ đây rất tò mò, không biết bao lâu thì mình có cái cảm giác rung động vô thức như thầy nói ! Vì chỉ mới có mục đầu tiên là đo sóng từng khu vực thôi, tớ đây đã thấy rối rồi, nó cứ lung tung xèng cả lên, lúc thì thẳng lúc thì tròn !!!! cũng hơi bối rối!

Rồi đến lúc được nghe nhạc để tập lắng nghe cơ thể mình lần đầu tiên, tớ đã phải khởi động đến 3 lần. Đến lần thứ 3, tớ vẫn đứng như trời trồng một hồi rất lâu tớ nhủ thầm trong đầu “lắng nghe cơ thể, lắng nghe cơ thể”, chẳng thấy gì khác ngoài 2 cái chân tớ nó tê rần rần, tớ nghĩ chắc tại mình đứng im lâu quá thì bị tê. Vì thực tế là tớ rất hay bị tê tay tê chân, đi xe máy khoảng 5-10 km là tay phải của tớ chẳng còn cảm giác gì sất.

Nhạc vẫn đều đều, tớ cứ đứng im đấy lắng nghe chính mình và thật bất ngờ tớ cảm nhận thấy 2 cánh tay của tớ nó rung nhè nhẹ, thực sự tớ đâu có rung nó, nó tự rung đấy! lạ quá ta! tớ lại tiếp tục tập trung, cái sự rung ở cánh tay khá lâu. Hai tay cứ đưa theo một nhịp và đều đặn, rồi tớ như bị kéo về phía trước, toàn thân tớ gập hẳn xuống, hai chân vẫn đứng thẳng và tê cứng, còn hai tay vẫn rung đều đặn.

Rồi tớ bị kéo ngược lên, rồi ngủa nguời ra sau như là tớ đang “te” vậy, hai cánh tay của tớ nó vẫn không ngừng rung, rùi tớ trở về trạng thái đứng thẳng, một lúc sau thân hình của tớ quặt sang trái, tay vẫn rung, và cứ đứng như thế một hồi lâu.

Rồi chẳng hiểu sao đầu tớ bắt đầu lắc, và tớ bước đi, hai tay khua lên cao, tớ bước như sắp té và ngay lúc tớ đang chẳng hiểu mình làm gì thì … tớ đụng phải ông xã tớ!!! Ông xã tớ thấy tớ đang như mơ ngủ lại còn sắp té, nên đỡ tớ và vỗ vào mặt tớ: “tỉnh dậy, tỉnh dậy”.

Thế là tớ đành phải kết thúc buổi rung động thư giãn đầu tiên!!!  Tớ cứ tiêng tiếc vì bị đập dậy, như vậy là chưa xong cho một lần rung động, tớ nói với ông xã tớ “chẳng hiểu gì sất, sao lại đập người ta dậy thế!”, ông xã tớ liền nói “lần sau mà thế ông cho té luôn, đã đỡ cho lại còn… ” (hi hihi)

Thứ bảy, sau khi được nghe thầy giảng thêm về rung động thư giãn và những thắc mắc của những ai đã trải qua được một lần lắng nghe cơ thể mình, mọi người hầu như đã ngỡ ra thêm được nhiều điều cho mình. Còn tớ, tớ rất tò mò xem lần này tớ thế nào. Tớ nhắc ông xã lần này là không đỡ nữa đấy nhé. hi hihihi…. Đến lúc vào lớp, ông xã tớ lại còn nhắn nhủ mọi người, “tránh xa cái bà này ra, coi chừng mang họa” !!! kha kha kha cứ đợi đấy !!

Lần thứ hai được thực tập rung động thư giãn, tớ mất chưa đầy 5 phút để khởi động, tớ đã cảm nhận được 2 cánh tay đung đưa rùi! Tớ nghĩ “vô rồi”. Nhưng lần này không giống lần trước, 2 cánh tay của tớ nó cứ rung mà chẳng có thêm một cái gì khác xuất hiện như lần đầu tiên cả. Tớ rất thắc mắc “tại sao nó lại không kéo mình xuống, sao nó không thế này thế kia như lần trước…” nhưng rùi tớ nhớ lại là không nên ra lệnh gì cả, cứ lắng nghe thôi, tớ lại để cho nó rung….

2 cánh tay tớ rung rất lâu, và rung nhiều kiểu hơn lần đầu: khi thì 2 tay đánh ra phía trước, khi thì ra phía sau, rồi 2 tay đánh chập vào nhau ở phía trước với những tốc độ khác nhau, tớ cứ kệ nó. Rồi nó lại kéo tớ xuống rung rất lâu, 2 chân tớ tê cứng, chẳng còn cảm giác gì cả ! Tớ cứ gập người như thế và rung tay, rồi khi cơ thể tớ trở về trạng thái đứng thẳng, 2 chân tớ không còn cảm thấy tê nữa !

Cảm giác ấy giống như là bạn rút nước ra khỏi ống xi-lanh vậy !!! không một mảy may tê chân gì cả!

Lúc này, tớ nghe thấy tiếng mọi người nói chuyện xôn xao, nhưng thây kệ, còn mình tớ, tớ cứ rung động, tớ phải rung động cho đến khi nào nó dừng hẳn thì thôi, tớ rất tò mò xem kêt cục sẽ thế nào!

Và rồi thật bất ngờ, đầu tớ quay với một lực rất mạnh, tớ chẳng còn biết tớ làm gì nữa, tớ chỉ biết là tớ đang quay, chân tớ bước và …. tớ té và lăn tròn cho đến khi dừng lăn vì đụng phải cái gì đó. Trong lúc tớ quay, té và lăn đó, tớ vẫn nghe rất rõ mọi người nói gì, tớ vẫn biết là tớ đang lăn, lăn không dừng lại được. Vấn đề là ý thức của tớ rất tỉnh táo, chỉ có cái thân thể của tớ là đang …. không phải của tớ thôi!! Rồi tớ cũng ngồi lên, lắc nhè nhẹ rồi dừng hẳn.

Lúc mở mắt ra, thấy mọi người đứng xung quanh mình, nhìn tớ quá trời!! Thằng em tớ nó nhắc tớ, thở đều đều, lúc này tớ vẫn còn đang bàng hoàng lắm. Cái cảm giác mà tớ trải qua rất lạ! Dường như tớ bị ai đó lắc và khiến tớ lăn, rất mạnh, rất mạnh! Chỉ có điều là, sau khi kết thúc, chân tay tớ nó cứ tê rần rần, tớ chẳng biết là nó tê vì cái gì nữa !!!

Nhưng thực sự, tớ rất thích thú với cái cảm giác ấy, tớ thấy rất thoải mái và nói thiệt là tớ cũng chẳng còn thấy đói bụng nữa.

Chắc là đúng như một chị trong lớp tiết thực – giải độc bộc bạch: rung động thư giãn không thấy đói !! Điệu này chắc tớ sẽ phải rung động dài dài từ giờ đến cuối tháng để có thể vượt qua khoảng thời gian tiết thực -tuyệt thực- giải độc này rùi.

Vậy mà tớ cứ mong đến cuối tháng khi đi Phan Thiết, tâm hồn ăn uống của tớ sẽ được thả giàn với nào tôm, cua, ghẹ, nghêu, sò ốc hến…. nhưng sau khi nghe Thầy nói tình hình của lớp tiết thực là phải ăn menu khác, tớ biết là tớ chỉ còn có nước …. rung động thôi!!!

-nguyenhanh-

-Khi khởi động nên nâng khí để tăng khả năng tập trung, nhíu hậu môn cũng là để dể tập trung hơn vào vùng số 1. Lúc này bạn phải cố gắng tập trung thực nhiều vào vùng số 1 mà mình đang khởi động. Nghĩ tới 1 sự quyết tâm mạnh mẽ (quyết tâm của tui là không thèm quan tâm tới ai hết, không mở mắt).

– Khi khởi động một chút,bạn sẽ có cảm giác quen dần và không thấy căng thẳng nữa,giống như bạn đang tập trung học bài một lúc thì bị phân tâm mà không hay, tự nhiên giật mình cảm nhận được vậy. Đó là lúc bạn có thể ngưng khởi động để cảm nhận rồi đó.

Chú ý là bạn phải thực sự tập trung trong lúc khởi động và đừng mong đợi cảm giác này xảy ra, bởi vì bạn càng đợi thì nó càng không đến, bạn không đợi thì tự nhiên nó tới thôi.  Tui nói là để khi gặp cảm giác như vậy bạn có thể nhận ra được (không biết có ai hiểu tui nói gì không nữa)

– satthu-

Nên tắt đèn và mở nhạc thì tốt hơn. Nhạc có tác dụng kích thích. Tắt đèn để tập trung hơn. Đừng có để ý tiếng nhạc. Mình không để ý nhưng nó vẫn có tác động.

Thử nhịn đói 1 ngày rồi tập coi. Tác dụng mạnh hơn đó  – tui làm rồi.

Như kinh nghiệm thực hành của tôi,  khi cảm thấy ớn lạnh (biểu hiện của âm) tôi dừng việc tập luyện lại và xem xét. Ớn lạnh do cơ thể yếu ? Do ở chỗ bị gío lùa ? Hay do tôi cảm nhận ?…

Đôi khi, việc “nhạc nghe giống nhạc ma” là do tâm ta lúc đó đang ở tần số tương ứng nên cảm nhận vậy. Nhạc chính là sự rung động của âm thanh, nhưng tâm trạng ta quyết định khiến nó giống cái gì. Như khi ta đang đói nhìn thấy nửa vầng trăng sẽ liên tưởng nó giống cái bánh. Hay khi sợ hãi nhìn thấy sợi dây sẽ thấy nó là con rắn…

Phải chăng là ta sợ ma? Nỗi sợ chỉ xuất hiện khi ta còn mù mờ và thiếu hiểu biết về đối tượng.  Đã mang lấy thân con người, ta kìm nén trong mình rất nhiều sợ hãi và lo lắng, rung động thư giãn sẽ giúp cho những kìm nén này được thoát ra. Bạn cần tỉnh táo để đối diện và quan sát rõ những cảm xúc này.

“Tâm thanh quỉ thần bất tráchThanh tâm bất trách quỉ thần”

Đây chính là câu tôi luôn tâm niệm trên con đường tìm hiểu về những thế giới xung quanh. Luôn nâng tầng tâm mình hướng tới Chân-Thiện-Mỹ để bắt kịp với những rung động tích cực. Trên con đường này, tâm ta còn non yếu lắm vì thế nên tôi gìn giữ nó như cây non mới trồng vậy.

-kinhVanHoa-

Tổng hợp kinh nghiệm CXV khóa 37