Ráng học để tự chữa bệnh và giúp người…

764 lượt xem

Ráng học để tự chữa bệnh và giúp người…
3 ngày sau đêm đi than hồng…

Đến hôm nay cảm xúc vẫn còn y chang như đêm 10/7. Vượt qua con đường than đỏ lè vậy mà mình không có cảm giác nóng rát hay đau đớn. Cơn nóng rát chỉ đến sau khi nhảy ra khỏi khay nước năng lượng. Ôi chao, sao mà nóng quá. Mau mau xin xịt nước vào chân và thoa dầu mù u. Lúc đó cái nóng nó chạy lên đến não luôn thì phải.

Hơn 15 năm trước mình bị phỏng dầu ăn ngày 29 Tết, kinh nghiệm đau thương tràn về, vết phỏng bị nhiễm trùng huhu. Ôi, mất hơn 1 năm mu bàn tay mới trở lại bình thường. Chết cha rồi. Chả lẽ ngồi yên một chỗ khỏi đi làm hic…

Không thể bước chân xuống đất được rồi làm sao đi zìa đây. Cuối cùng, chiến binh được anh xã cõng. Hihi, lần đầu tiên sau 11 năm lập gia đình được anh xã cõng. Hoan hô chân bị phỏng!

Watermelon – Cảm xạ viên K77 Sài Gòn đi lửa ở Đại Nam 10-7-2011

Qua chiều hôm sau, mình đã đi học buổi cuối khóa 77. Công nhận là qua 1 đêm chân hết đau thật. Lòng bàn chân trái không có 1 dấu vết gì để lại chỉ thấy miếng thịt nướng có vài chỗ lủng và khét ở lòng bàn chân phải thôi. Hôm nay đã lành lặn rồi. Hoan hô!!!!

Phải công nhận là mình can đảm thật. Từ người yếu đuối bây giờ mạnh mẽ lên biết chừng nào. Điều quan trọng là sức khỏe tăng lên đáng kể.

Sau chuyến đi:1. Chân trái bị bệnh nến xương (chả biết bệnh gì tên mắc cười quá) luôn có những cơn đau âm ỉ và ngủ dậy thường xuyên bị cứng khớp gối. Sau khi học cảm xạ và rung động thư giãn, sáng dậy chân không bị cứng đầu gối nữa. Sau khi hòa đồng năng lượng với đất, trời và cây thêm phần đi lửa  quá hạnh phúc thì phải, ống xương đã giảm đau nhức khi chạm vào

2. Tinh thần phấn chấn và thanh thản hơn trước nhiều.

3. Nhờ chuyến đi than hồng về mà mình được Má chồng lần đầu tiên kể cho nghe câu chuyện về Ông Ngoại chồng: ông chỉ là thợ mộc và chỉ học chữ Quốc ngữ, nhưng mỗi khi ông lên đồng là trở thành thầy thuốc viết chữ Nho và chữa bệnh cho nhiều người trong làng.

Ông xuyên 2 cây sắt vào má mà không có dấu vết gì cũng như ông thường xuyên đi qua lửa mỗi lần lên đồng. Má chồng thường đi theo kiểm tra chân ông sau mỗi lần như vậy nhưng tuyệt nhiên không có 1 dấu vết gì để lại.

Vậy là mình có duyên với cảm xạ. Nhờ học cảm xạ mình mới biết đến câu chuyện này. Và má chồng có nhắn nhủ một câu: “Ráng học để tự chữa bệnh và giúp được người nào thì tốt người đó”. ..

Em xin gửi lời cám ơn Thầy và các anh chị. Mong Thầy tổ chức nhiều chuyến đi để mọi người được tham gia Thầy nhé.

Water Melon – Cảm xạ viên K77 Sài Gòn

(Mộng Diễm – Chủ nhiệm CLB Hành động vì Hạnh phúc)

ĐT: 090. 3333. 238

viewtopic.php?f=101&t=5580&start=45

Watermelon – Cảm xạ viên Sài Gòn K77 đi mảnh chai ở khu du lịch Đại Nam 10-7-2011

Cảm xạ viên K77 Sài gòn