Rung động thư giãn giải tỏa Stress

1919 lượt xem

Rung động thư giãn giải tỏa Stress
“RDTG, như lời anh bạn cùng học, giống như bom nguyên tử. Khi được thả lỏng và nhạy cảm đến độ nào đó thì chỉ cần một cái nháy mắt là cả cơ thể rúng động, và nó không chỉ rung chuyển trong một giây mà có thể kéo dài hàng giờ đồng hồ; Cái này rung đẩy cái kia lắc, chỗ này ngưng thì chỗ khác trỗi dậy, sinh diệt, diệt sinh như sóng vỗ không bao giờ dứt.”

Đi tàu xe ngồi mãi một chỗ rất khó chịu, RDTG thấy thoải mái. Uể oải vì cuộc họp kéo dài lê thê, RDTG hết uể oải. Hết ngày làm việc thấy mệt mỏi, RDTG hết mệt. Thay vì dùng rượu giải sầu, đi du lịch cho khuây khoả thì RDTG để vui vẻ trở lại.

Sau một tháng tập RDTG tôi thấy đây là một phương thuốc chữa stress hiệu quả. Còn gì sướng hơn khi, sau một ngày làm việc và học liên tục, 10h đêm về đến nhà, chưa ăn tối, mà vẫn thấy sảng khoái, phơi phới như sáng sớm. Mỗi khi phải suy nghĩ căng thẳng tôi không còn phải cầu viện đến thuốc lá, hay cà phê để kích thích não nữa, ngồi rung đùi đã hơn.

RDTG là phép mầu chăng? Hay là một phát minh mới. Chẳng phải! RDTG là cái ta vẫn làm, vẫn thấy hàng ngày, nó bình thường như ta cười khi vui, khóc khi buồn, vươn vai khi mệt mỏi, run rẩy khi lạnh, đánh tay khi đi hay rung đùi mà chẳng hiểu tại sao lại rung đùi. Và tất nhiên nó cũng bí ẩn, kỳ diệu như chính nụ cười, giọt nước mắt hay những cử động tự động của cơ thể mà ngay cả các nhà khoa học cũng chưa thể hiểu hết.

Stress- căn bệnh thời đạiTại sao khi ta đi hai tay lại tự động đánh? Tại sao khi buồn lại khóc? Tại sao có khi vui tới mức “cười vỡ bụng”, “cười ra nước mắt”? Tại sao khi suy nghĩ nhiều lại hay đi đi đi lại? Tại sao khi tức giận lại la hét, đập bàn ghế? Tại sao khi lạnh ta lại run rẩy, răng va lập cập vào nhau? Sao khi mệt mỏi lại vươn vai?

Phải chăng, để đảm bảo sự sống còn cho nó, cơ thể ta luôn có cách điều chỉnh lại những mất cân bằng do môi trường tác động hay do chính ta gây ra?

“Theo tự nhiên thì sống, chống tự nhiên thì chết.” Một trong những qui luật vận động của tự nhiên là qui luật cân bằng. Vui quá cũng không tốt mà buồn quá cũng không tốt, không hoạt động cũng không tốt mà làm nhiều quá cũng không tốt.

Con người ta dường như không có lúc nào cân bằng, mà chỉ có xu hướng trở về cân bằng hoặc xu hướng phá vỡ cân bằng hay nói cách khác là khi thiếu khi thừa.

Càng bị văn minh hiện đại, tân kỳ cuốn đi người ta càng mất cân bằng. Đáng lẽ khóc thì người ta lại cười cho được việc, trong lòng muốn hét lên một tiếng nhưng bên ngoài lại phải vâng vâng dạ dạ mới được sếp yêu, rất bực mình nhưng lại ngọt ngào để bán được hàng, đáng nhẽ phải nghỉ ngơi thì người ta lại cố sức để hoàn thành công việc. Càng ngày cuộc sống con người ta càng mất tự nhiên, không còn thời gian nào là chính mình nữa.

Đóng kịch nhiều quá dẫn đến stress. Nhịp sống cao, áp lực công việc quá lớn, gây lo lắng cũng dẫn đến stress – căn bệnh của thời “văn minh, hiện đại”.

“Đại học Y khoa Harvard ước lượng có khoảng 60-90% bệnh nhân đến bác sĩ là do stress. Stress liên quan đến rất nhiều bệnh lý như nhồi máu cơ tim, tăng huyết áp, tiểu đường, suyễn, đau nhức kinh niên, mất ngủ, dị ứng, nhức đầu, đau thắt lưng, một số bệnh ngoài da, ung thư, tai nạn thương tích, tự tử, trầm cảm, giảm miễn dịch…,” bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc viết như vậy trong bài “Thiền và Sức Khỏe” trong tập sách Gươm Báu Trao Tay, nhà xuất bản Phương Đông.

Người ta đã thử nhiều cách khác nhau để xử lý nhưng căn bệnh của thời văn minh hiện đại này vẫn là một thách thức lớn ngay cả với y học thế kỷ 21.

Câu trả lời cho một vấn đề phức tạp có khi lại nằm ngay ở những cái bình thường nhất. Nếu như cơ thể biết khóc để vơi đi nỗi buồn, biết cười để tăng tiết corticoid, giúp cơ thể tăng cường sức đề kháng, chống đỡ các quá trình stress, dị ứng, biết đánh tay để giữ cho cân bằng khi ta đi, biết run để tăng nhiệt khi lạnh thì tại sao không khai thác tiềm năng vô hạn của nó để giải quyết những trục trặc khác?

RDTG là một cách giải quyết vấn đề stress theo hướng đi này. Khác với những cách cầu cứu ngoại viện, RDTG, về căn bản, là đánh thức tiềm năng của cơ thể để nó tự điều chỉnh, đưa về trạng thái cân bằng.

Ngoài việc sử dụng âm nhạc với loại nhạc riêng của nó, bài tập RDTG chủ yếu chỉ là thả lỏng, quan sát cơ thể kết hợp với một số động tác rung lắc kích hoạt đơn giản khác mà ai cũng có thể làm được, kể cả người già, khuyết tật. Chỉ sau vài buổi tập là có thể đạt được những kết quả thú vị và ấn tượng mà không cần phải tiêu tốn nhiều năng lượng hay tiền bạc.

Hiện nay bác sĩ đông y Dư Quang Châu, Bộ môn năng lượng cảm xạ thuộc Liên Hiệp các Hội Khoa học và Kỹ Thuật Việt Nam, đang dạy RDTG như là một phần trong các khoá học cảm xạ ở cả Sài Gòn và Hà Nội.

Mất cân bằng được xử lý như thế nào?

Trước sự mất cân bằng do những sai lệch trong ăn uống, sinh hoạt, làm việc, trong quan hệ với những người xung quanh hay do tác động của môi trường bên ngoài người ta thường có những cách xử lý sau: bỏ mặc, chạy trốn hoặc chống trả.

Khi sự mất cân bằng chưa lớn người ta thường bỏ mặc, không tìm hiểu, cũng không xử lý. Một số người khác thì tìm cách chạy trốn trong bia, rượu, trong thuốc phiện, thuốc lắc hay trong tôn giáo. Trong cơn hưng phấn của rượu và thuốc người ta có thể tạm thời quên đi sự hành hạ của căn bệnh nhưng khi rượu rã, thuốc tan thì sự mất cân bằng vẫn còn đó, thậm chí còn tệ hại hơn; Thế nên mới có câu “nâng chén tiêu sầu càng sầu hơn”.

Những cách xử lý tích cực hơn là đi du lịch, mát xa, mua sắm, tán gẫu với bạn bè, nghe nhạc, xem phim, nhảy múa, hay đến bệnh viện nhờ bác sĩ giải quyết. Ở nước ngoài còn có những nơi cho người ta đến để thoải mái la hét, đập phá…miễn là trả tiền.

Những cách này có thể giúp xả được phần nào stress nhưng vẫn không thể giải quyết vấn đề một cách tối ưu, triệt để. Giải trí, xem phim nghe nhạc có thể làm cơ thể dịu mát nhưng ngọn lửa làm nóng thì vẫn còn đó, khi hết nguồn mát thì ta lại cảm thấy nóng lại. Mát xa, thể thao tốt cho cơ bắp nhưng khó có thể tác động đến tâm là nơi khởi phát ra stress. Ngay cả y học hiện đại cũng chỉ mạnh về chữa thân bệnh mà không hiệu quả trong chữa trị tâm bệnh.

“Nguy cơ lớn nhất của ngành y hiện nay là đi quá sâu vào kỹ thuật mà tách cái thân khỏi cái tâm” – bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc viết như vậy trong bài “Về mối quan hệ giữa thân và tâm” trong tập sách Gươm Báu Trao Tay, nhà xuất bản Phương Đông. “Những bệnh thường gặp trong trong xã hội hiện đại chính là những bệnh từ tâm chuyển qua thân. Bệnh do lối sống, hành vi cũng chính là nó” – ông viết tiếp.

Bác sĩ tốt nhất là chính mình

Hét vào mặt sếp hay đứng giữa đường giữa chợ mà khóc tu tu đều không ổn mà giải trí hay đi bác sĩ cũng không xong, vậy làm thế nào cho được? Thực ra, không cần phải đi đâu xa, chính cơ thể ta, tự nó, đã có cách giải quyết vấn đề với những chiêu thức và liều thuốc đặc biệt.

Khóc và cười không chỉ là ngôn ngữ chung của toàn nhân loại. Ai cũng biết “khóc cho vơi đi nỗi buồn” và “cười là liều thuốc tốt nhất”. Khi ta cười các cơ mặt, cánh tay, chân và thân đều chuyển động, nhịp thở thay đổi, làm cho khí huyết lưu thông, tăng cường chức năng các cơ quan nội tạng, tăng cường chức năng hô hấp, tăng cường hệ miễn dịch… Sức mạnh của nụ cười thì khỏi phải nói. Ở Mỹ thậm chí còn có những chuyên gia dạy người ta cười, câu lạc bộ cười.

Trong bài “Thuốc Tốt Tặng Không” trên báo Tuổi Trẻ, bác sĩ Lương Lễ Hoàng cho biết khóc không chỉ là phản ứng của cảm xúc, “Đó còn là chiến thuật khéo léo, thậm chí là phát kiến xuất sắc của con người nhằm làm vơi nỗi đau khổ và giảm thiểu cường độ căng thẳng của cuộc sống”.

“Trong mỗi giọt nước mắt, tuy không nặng hơn 15mg, có đến ba loại hoạt chất: Chất giảm đau mang tên leucin-endophalin có cấu trúc tương tự nội tiết tố của tuyến thượng thận; Men lysozyme với công năng kháng sinh và chống viêm; Nội tiết tố prolactin với tác dụng cải thiện chức năng tư duy”.

Tuy nhiên ông cũng cho biết nước mắt chỉ có tác dụng như thuốc khi người ta khóc vì cảm xúc thật sự.

Còn tại sao khi ta lạnh cơ thể lại run? Theo ấn phẩm khoa học Livescience khi bề mặt da quá lạnh thì tín hiệu sẽ được gửi đến não, từ đó não ra một loạt lệnh làm cho chân tay run rẩy, cơ hàm cử động là cho thân nhiệt cơ thể tăng lên để duy trì nhiệt độ ổn định ở 36,9 độ C. Còn có biết bao điều bí ẩn của cơ thể mà khoa học chưa khám phá hết.

Đáng tiếc thay, những phản ứng tự nhiên này, thông thường, không có được môi trường tốt để phát huy tối đa khả năng, tác dụng của chúng. Chúng bị cản trở bởi dòng chảy liên tục của những suy nghĩ và hoạt động cơ bắp thường nhật.

Tệ hơn, chúng còn bị đàn áp bởi ý chí chủ quan: thay vì khóc để xả buồn, thay vì hét lên để xả tức thì người ta kìm nén, “nuốt giận làm lành’, “nuốt nước mắt vào trong”.

Không biết nuốt nước mắt vào trong có làm cho người ta trở thành người mạnh mẽ hay không nhưng cái hại trước mắt là làm cho stress tích tụ ngày càng nhiều, ảnh hưởng đến nội tạng cơ thể. Không biết kìm tiếng hét có làm cho người ta được sếp tăng lương hay không nhưng trước mắt nó cản trở người “bác sĩ cơ thể” tự chữa bệnh cho mình.

Để chữa trị căn bệnh “văn minh” này thiền sư Osho từ lâu đã đưa ra các bài tập thiền động. Thiền động không tạo ra cái gì mới, nó chỉ cho cơ thể một cơ hội hành động, để cơ thể tự giải quyết vấn đề của nó.

Điểm mấu chốt trong thiền động là sự hoán đổi vị trí đưa ta từ người hành động sang vị trí người quan sát, quan sát cơ thể mình.

Khi ta làm người quan sát thì các suy nghĩ dừng lại, hành động theo điều khiển của suy nghĩ cũng dừng lại, cơ bắp được thả lỏng, tâm trí được thả lỏng có nghĩa là tất cả những gì gây trở ngại cho các phản ứng tái lập cân bằng của cơ thể đều được loại bỏ. Không bị cản trở bởi những suy nghĩ hỗn loạn và các hoạt động của thân xác, cơ thể được tự do tung hoành với những chiêu thức kỳ diệu của nó.

Sau một ngày đôn đáo ngược xuôi phục vụ đủ các loại ham muốn của ta (thực hiện qua giám đốc điều hành là não bộ), đây là lúc tay, chân, mũi miệng, lưng, cổ, đầu, từng tế bào được nghỉ ngơi, được thư giãn theo cái cách mà nó muốn. Nếu như đi du lịch, hút thuốc, uống ruợu hay đến bệnh viện là cách giải quyết theo lựa chọn của đầu óc, tâm trí thì trong RDTG các bộ phận trong cơ thể, các tế bào thư giãn, khôi phục cân bằng theo cách riêng của chúng.

Cách tự điều chỉnh của cơ thể làm tôi liên tưởng đến cơ chế thị trường trong đó thị trường điều chỉnh theo “bàn tay vô hình” của chính nó chứ không phải là mệnh lệnh chủ quan của nhà nước. Thay vì ra lệnh, nhà nước rút về làm vai trò tạo điệu kiện, tạo môi trường cho các thành phần thị trường hoạt động.

Một trong những nguyên nhân sâu sa của khủng hoảng kinh tế Mỹ hiện nay, một cuộc khủng hoảng mà một số chuyên gia đã đặt câu hỏi đây có phải là cáo chung của kinh tế tư bản kiểu Mỹ hay không, đó là lòng tham không được kiểm soát.

Trong RDTG cũng vậy, nếu để cho ham muốn lấn át dẫn đến sự chủ động chỉ đạo cơ thể bằng ý chí thì không còn là RDTG nữa mà là bài tập thể dục thông thường. Ngược lại nếu để cho rung động cuốn ta đi quá mức kiểm soát thì cũng nguy hiểm. Quan trọng là phải luôn giữ được vai trò người quan sát tỉnh thức và trung tính.

Để trợ giúp người ta cũng sử dụng âm nhạc và một số động tác rung lắc nhằm kích hoạt các phản ứng tái lập cân bằng bị giam hãm, cản trở lâu ngày.

Có thể hình dung một bài tập RDTG đơn giản nhất là thả lỏng cơ thể trong khi nghe nhạc (nhạc RDTG) rồi rung lắc tay, chân hay eo để kích hoạt sau đó, quan sát, lắng nghe, đến một lúc nào đó cơ thể tự rung lắc, khóc, cười, tuỳ theo từng người.

Nghe thì đơn giản vậy nhưng sức mạnh của RDTG, như lời anh bạn cùng học, giống như bom nguyên tử. Qủa thật, ai đã học và nhạy cảm với RDTG thì đều biết, chỉ cần một cái nháy mắt là cả cơ thể rúng động, và nó không chỉ rung chuyển trong một giây mà có thể kéo dài hàng giờ đồng hồ. Cái này rung đẩy cái kia lắc, chỗ này ngưng thì chỗ khác trỗi dậy, sinh diệt, diệt sinh như sóng vỗ.

Thực ra cách thức chữa bệnh không dùng thuốc mà nương theo tự nhiên để cơ thể tự chữa cũng không có gì là mới mẻ. Sau khi trải qua văn minh công nghiệp trào lưu quay trở lại với tự nhiên ngày càng mạnh, đầu tiên là cuộc cách mạng trong tư duy từ sự phủ nhận trực giác và tôn thờ tư duy duy lý sang công nhận vai trò của trực giác, của suy tư và các hoạt động nội tâm.

Từ quan niệm về thế giới tuyệt đối của Issac Newton sang sự tương đối của Albert Einstein, rồi tiếp theo là bất định, lưỡng tính trong thuyết lượng tử của Max Plank và tính không thể dự báo trong thuyết hỗn độn của Edward Lorent.

Các nhà khoa học, nhà thơ và thiền sư bắt đầu tìm được tiếng nói chung mặc dù mỗi người vẫn đi trên con đường riêng của mình. Nhà vật lý lượng tử Max Planck viết năm 1936: “Khoa học […] có nghĩa là một sự cố gắng không mệt mỏi và một sự phát triển tiến bộ liên tục nhằm hướng tới một mục đích mà trực giác thơ mộng có thể nắm bắt được nhưng trí tuệ không bao giờ có thể hiểu thấu hoàn toàn”.

Bất chấp sự ra đời của các máy móc ngày càng tinh xảo, công nghệ hiện đại hơn, người tin vẫn tin rằng tự nhiên luôn vận hành theo cách thức dễ dàng, hiệu quả và ít tiêu tốn năng lượng nhất.

Trong y học, theo bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc viết trong bài “Mối quan hệ giữa thân và tâm” trong tập sách Gươm Báu Trao Tay, nhà xuất bản Phương Đông: “ngành y khoa tâm thể dần đang phát triển trở lại. Các trung tâm y khoa lớn ở các nước phát triển đã đưa thiền, yoga vào chữa bệnh rất có hiệu quả”.

“Cho đến nay, các nhà y học chính thống và bảo thủ nhất cũng đã phải công nhận thiền là một phương pháp trị liệu khoa học và hiệu quả trên một số bệnh lý, cũng như cải thiện cả hành vi và lối sống, đem lại những hiệu quả tích cực cho sức khỏe của cá nhân và cộng đồng”  (Thiền và sức khoẻ – Đỗ Hồng Ngọc)

Ban đầu khi nhìn thấy những đoạn video quay lại cảnh các học viên RDTG la hét, khóc, cười, múa may quay cuồng tôi có cảm giác, giống như đang xem một trò nhảm nhí, bệnh hoạn, mê tín dị đoan gì đó.

Sau một tháng lấy cơ thể mình làm vật thí nghiệm, giờ nhìn lại, tôi thấy những tiếng la hét, khóc, cười đó rất có thể là những la hét, khóc, cười đáng lẽ đã xảy ra trong ngày hôm trước, tuần trước, tháng trước, năm trước nhưng người ta đã kìm nén lại vì lịch sự, vì sĩ diện, vì lợi ích vật chất…

Những cảnh diễn ra trong khi tập RDTG chỉ là bộ phim phản chiếu những hỗn loạn, bất an tích tụ trong lòng người ta. Chúng bình thường như những cơn hỷ nộ ái ố chúng ta vẫn trải qua hàng ngày. Chính sự cản trở, kìm nén chúng mới là không bình thường.

Những ưu điểm khác của RDTGRDTG không chỉ là cách thức xử lý stress nói riêng và mất cân bằng nói chung có hiệu quả mà nó còn có nhiều ưu điểm so với các phương pháp khác:- Dễ tập: Ai cũng có thể làm được, dù là già hay trẻ, người lành hay người khuyết tật.- Kết quả nhanh: Phần lớn các học viên chỉ qua vài buổi là tập được, thấy cơ thể thay đổi ngay.Có thể làm bất cứ nơi đâu (ở nhà, ở cơ quan, khi đi trên xe…). Đi tàu, xe ngồi mãi một chỗ rất khó chịu, rung đùi hết khó chịu. Đang họp mệt mỏi quá thì có thể rung lưỡi, rung ngực, bụng, tiêu tan mệt mỏi. Ngồi chờ người khác thấy lâu, RDTG thấy thời gian trôi nhanh.- Bất cứ lúc nào: sáng, trưa, chiều tối đều được, nhưng tốt nhất là khi cơ thể đói; nếu làm việc mệt mỏi thì có thể RDTG để giải quyết ngay, không để xảy ra stress- Không tốn tiền: Chỉ việc ngồi và rung đùi, không mất xu nào- Không tốn sức: Khác với các cách sử dụng cơ bắp nhiều như thể dục, thể thao RDTG kích hoạt phản ứng tự nhiên của cơ thể nên nó tiêu tốn ít năng lượng nhất (thuyết thiên nhiên hoàn hảo.) Một trong những khác biệt cơ bản giữa thể dục thể thao và RDTG là trong thể dục người ta lắc eo còn trong RDTG người ta để cho eo tự lắc.- Hiệu quả ấn tượng, rõ nét: phần lớn mọi người đều ngạc nhiên và thích thú trước những phản ứng lạ kỳ (thực ra là rất bình thường nhưng không được để ý) của cơ thể mình.- Sau khi tập RDTG, tập Yoga hay thiền tĩnh sẽ dễ dàng, hứng thú hơn.- RDTG hỗ trợ tốt cho việc bỏ thuốc lá, cà phê, rượu

Căng thẳng, bực bội, thất vọng, buồn bã, nếu xử lý ngay thì không chỉ tốt cho mình mà còn tốt cho quan hệ với người khác. Đi làm vui vẻ với đồng nghiệp, về nhà trong tâm trạng sảng khoái, tốt cho gia đình.

Dù kỳ diệu đến đâu RDTG cũng không phải là cỗ máy thời gian có thể đưa người ta trở lại quá khứ, làm lại những việc làm sai trái. Nó là một cách thức giải quyết một sự việc sau khi đã xảy ra rồi.

Trị bệnh không bằng phòng bệnh, tốt hơn là điều chỉnh cách sống, cách sinh hoạt, quan hệ để đừng có stress, đừng có mất cân bằng.

“Nhiều người, sau khi học RDTG, đã thay đổi quan niệm sống, cách sống” – Bs Dư Quang Châu cho biết.

Quả thật, những bài tập RDTG giúp người ta hiểu biết về cơ thể mình hơn, là một bước đi thực sự trên con đường trở về với tự tính, tự nhiên, với chính mình – đó chính là con đường đến hạnh phúc mà các bậc thánh nhân đã tìm ra.

Thay vì nâng chén tiêu sầu thì vung tay văng sầuThay vì đi vũ trường để diệt buồn chán thì ở nhà để eo lắc văng chánThay vì hút thuốc, cà phê thì để đầu rung cho óc tỉnh táoThay vì tốn tiền đi resort thì ngồi nhà để đùi rung sung sướngThay vì đi mát xa thì ngồi ngay tại cơ quan để mặt rung, thư giãn

Ngày: 15h – 6/12/2008Tác giả: Lê Đức Tân, cảm xạ 48. Email: goodmorningtan@gmail.com

Whowhowho – K48

viewtopic.php?f=20&t=1543