Tình thương tỏa sáng tại Sến Thiêng

797 lượt xem

Tình thương tỏa sáng tại Sến Thiêng
TẠI SẾN THIÊNG

Một chuyến đi không thể nào quên. Chưa bao giờ dưới tán cây Sến Thiêng lại ngập tràn một nguồn năng lượng tình thương thiêng liêng đến vậy.

Trong lời mở đầu tại buổi tập bên cây Sến Thiêng, thầy Dư Quang Châu vinh danh hơn hai mươi hào kiệt đã dũng cảm sải bước qua đám than hồng để vượt qua chính mình trong đêm lửa trại hôm trước. Tiếng thầy ấm áp động viên mọi người hãy trút bỏ mọi suy tư thông thường để trải nghiệm hết mình với những giây phút quý bên “Cụ” Sến Thiêng.

Cũng tại nơi này – thầy nói, đã từng có những người mắc bệnh nan y được chữa khỏi. Và thầy mong rằng em bé ngồi trên chiếc xe lăn kia cũng sẽ nhận được điều kỳ diệu ấy.Lúc đó cả đoàn mới cùng hướng mắt theo tay thầy về phía chiếc xe lăn. Một bé gái còn rất nhỏ, hóa ra đã được gia đình lặng lẽ đẩy đến tận đây mà dường như ít người nhận thấy. Tóc bé bị cạo trắng da đầu từng mảng lớn. Bé ngồi yên lặng với ánh mắt buồn bã làm sao.

Buổi tập bắt đầu. Mọi người hấp thu năng lượng đất. Rồi hòa đồng năng lượng với cây. Ánh mắt tôi bỗng nhiên dán chặt vào gốc cây Sến, nơi bé gái đang ngồi. Tôi bước lại, ngồi cạnh bé. Thấy tiếng cô gái trẻ – sau này mới biết là chị ruột của bé, thì thầm: “Con xin Thần Sến cho con được khỏi bệnh để con đi lại bình thường”. Bé nhỏ nhẹ nhắc lại từng lời với lòng thành kính. Cứ lặp đi lặp lại như vậy. Tôi nói với cô gái: “Cầu nguyện thế là đủ rồi, cho bé nằm nhắm mắt và cảm nhận đi, em à”.Rồi tôi đứng lên tiếp tục phụ cho mọi người tập. Tôi thấy Boysieuchanh nằm vắt vẻo trên một cành Sến, vô thức vuốt râu, hành động giống hệt Cụ Sến của Chong Chóng Bay chuyến đi trước.

Bỗng tôi nghe tiếng hát khe khẽ của một người đàn ông: “Kìa con bướm vàng, kìa con bướm vàng…”. Và anh ân cần nói: “Ba con mình cùng bay, con nhé…”. Quay lại, đã thấy bên gốc Sến Thiêng, bé gái được cưỡi trên lưng “người cha” là anh Trí K72. Anh dịu dàng hát, rồi anh cùng chơi với bé. Tôi cảm nhận một nguồn năng lượng ngập tràn làm cơ thể mình như có luồng điện. Hay có lẽ vì tôi đang xúc động. Không biết nữa, nhưng mắt nhòe đi khi tôi thấy anh vuốt ve bàn tay, bàn chân co quắp của bé và nói: “Con của ba mạnh lắm. Con hãy lấy tay chữa bệnh cho ba đi nào. Con ấn mạnh vào. Tay con khỏe lắm…”

Cứ thế, cứ thế, anh kiên nhẫn từng chút từng chút. Mắt nhắm nghiền, anh cứ vô thức tận tụy với chương trình chữa bệnh cho em bé. Tại gốc Sến, vẫn trong vô thức, tiếng Nhimxu bỗng nấc lên: “Cười lên bé ơi. Ta thương con lắm…”

Anh Trí vẫn miệt mài vừa xoa, vừa vuốt, vừa nắn chân tay cho bé, vừa động viên khích lệ bé. Một bé gái can đảm tuyệt vời. Bé hoàn toàn không sợ hãi, kể cả khi ba Trí hét lên quát đuổi những người lỡ nói chuyện riêng, cả những lúc anh đập tay cào đất làm lá bay tan tác, bụi mịt mù.

Lúc này cả đoàn răm rắp nghe theo những gì anh hướng dẫn. Mọi người lùi lại phía sau lưng anh, chắp tay cùng cầu nguyện. Một tình yêu thương lan tỏa ngập tràn khu rừng nhỏ. Một giọng đọc kinh Phật cầu nguyện trầm ấm vang lên. Bầu không khí thật thành kính thiêng liêng. Tình yêu thương con người, tình mẫu tử, tình cha con, và thời gian nữa dường như lắng lại cả ở đây, trong chính phút giây này. Bao người đã không kìm được nước mắt.

“Bé rất sạch sẽ. Bé cần nước…” – tiếng ba Trí. Và mọi người lặng lẽ thu gom toàn bộ những chai nước mà mình mang theo để giúp anh làm sạch tay chân bé. Đất cát lấm lem trên mình hai cha con. Suốt cả giờ đồng hồ mọi người dường như nín thở theo liệu trình chữa bệnh vô thức của hai ba con. Bé lúc thì cưỡi nhong nhong trên lưng ba Trí, khi lại được đặt ngay ngắn trên mặt đất để mọi người nắn tay nắn chân, lúc lại theo lệnh ba phải duỗi tay, đạp chân. Mình mấy lấm bê bết, mồ hôi, đất cát hòa quyện… Nhưng bé vẫn bình thản – một niềm tin tuyệt đối trong ánh mắt ngây thơ của bé làm tôi sững sờ.Những người trong đoàn hẳn vẫn nhớ cuộc đối thoại giữa Boysieuchanh với anh Trí. Boysieuchanh oang oang vô thức phán tiếng Phạn, còn anh Trí vô thức đáp dõng dạc bằng tiếng Anh – giọng đầy quyết tâm. Tôi hiểu rằng lúc này đây, ngôn ngữ chỉ là hình thức. Đất, Trời, Rừng Cây và cả đoàn người ở đây đang dùng một ngôn ngữ chung – ngôn ngữ của TÌNH YÊU THƯƠNG bao la.

Ba Trí nhắc con gái tạ ơn các vị Thần, cảm ơn thầy Châu, cảm ơn các cô bác anh chị trong đoàn, rồi ba cùng gia đình đưa con xuống núi.Mẹ ruột của bé xin phát biểu đôi lời. Chị nói đây là cơ duyên, chị mới biết đến cảm xạ vào 7 ngày trước. Và chị quyết định đưa bé đến Cây Sến bằng cả Niềm Tin.

NHỮNG NGƯỜI TRONG CUỘC NÓI GÌ

LỜI MẸ CỦA BÉ

Tôi gặp mẹ bé ngay ngày hôm sau. Chị Võ Thị Thanh Lộc – Phó giáo sư Tiến sĩ, giảng viên Đại học Cần thơ rất vui kể về những biến chuyển của bé sau lúc ở cây Sến.

Bé tên là Hải Minh, 11 tuổi. Bé đang học giữa lớp Năm thì ngày 23/11/2010 chị bỗng thấy con gái không nắm được tay vào cây viết. Bản năng người mẹ cho chị biết đã có chuyện. Thu xếp lên ngay thành phố HCM, chị mới hay con mắc bệnh hiểm nghèo. Đôn đáo hết bệnh viện nọ đến bệnh viện kia mà không có hy vọng, chị đưa con đi Singapore. Chứng ung thư não với khối u nằm rất sâu bên bán cầu não trái không thể can thiệp được, nên tây y đã chính thức tuyên bố bó tay.

Xạ trị, rồi dùng thuốc mạnh cũng chỉ là niềm hy vọng leo lét. Chị đã cầu cứu khắp nơi. Nào nhân điện, nào vật lý trị liệu, dùng thảo dược… Bé ngày càng im lặng, không nói không cười, buồn bã. Rồi bé bị phù não, rơi vào hôn mê.

Một sự tình cờ, cô gái có nick Myself (một học trò cảm xạ) theo người bạn trai đến thăm. Rồi cơ duyên sao đó Myself dành cả tuần để tới lui thăm bé, chăm sóc bé, hàng ngày vô thức xin chữa bệnh cho bé, hướng dẫn cho Hải Giang chị của bé cách rung động thư giãn. Chiều Thứ Sáu Myself đưa chị ruột bé đến gặp thầy Châu. Sau cuộc gặp, cả gia đình nhanh chóng quyết định xuất viện. Sáng sớm hôm sau là Thứ Bảy sẽ lên đường đi Kê Gà theo đoàn cảm xạ.

Chiều Thứ Bảy, tại Tượng Phật nằm trên núi Tà Cú, khi cầu nguyện cho bé, bỗng chị Lộc cảm nhận như một luồng điện rất mạnh chảy vào cơ thể. Còn Hải Giang – chị ruột bé thì vô thức cúi lạy 69 lần.

Chị Lộc kể rằng bé Ty (Hải Minh) sau lúc ở cây Sến, trên đường ra xe, cứ đến khúc đường bằng phẳng là bé nhất định tụt xuống đòi tự đi. Như bài Nhimxu viết thì bé chỉ ngồi cho “bà ngoại” Đức và “cậu” Khoa cõng bé những cung đường gồ ghề thôi.

Đoàn cảm xạ ra về. Gia đình cho bé Ty ở lại biển thêm một ngày nữa. Sớm hôm sau, 5 giờ sáng, bé Ty rủ mẹ ra biển hấp thu năng lượng mặt trời. Bữa sáng tại khách sạn bé nhanh nhẹn tự đi lấy đồ ăn. Rồi bé cười nói rất vui – một điều mà cả 6 tháng trời lâm bệnh bé không thể hiện được. Bé phát âm mạnh mẽ, nét mặt rạng rỡ.

LỜI MYSELF

Myself nói rằng, lần đầu tiên gặp bé trước chuyến đi Kê Gà có 7 ngày là cô gái đã cảm nhận như gặp lại một gương mặt rất thân thương, một khung cảnh dường như đã thấy ở đâu đó. Một tình cảm gắn bó như ruột thịt. Cô gái chăm chút cho bé Ty từng chút. Hàng ngày Myself đi chợ và vô thức lựa về những món đồ mà bé Ty rất thích, cứ như là Myself đã từng làm việc đó lâu nay – Myself kể.

Khi ở bên Cụ Sến, Myself đang nguyện khấn xin Thần Sến chữa bệnh cho bé Ty thì bỗng xuất hồn trò chuyện với Cụ Sến. Rồi Cụ nói: “Có người đang chữa bệnh em con đấy , hãy tới giúp người ta đi.” Myself ngồi bật dậy như cái lò xo, thấy bé Ty đang được anh Trí cõng xuống đất.

LỜI ANH TRÍ

Từ lúc ở Sến Thiêng, tôi có cảm giác sao bé Ty như là con ruột của mình. Một tình yêu thương với một đứa con nhỏ dâng trào. Như từ trong tiềm thức bật lên tiếng “ba, con” rất đỗi thân thương. Mấy ngày nay dù xa bé những tôi hàng ngày vẫn tập luyện và cầu xin dồn năng lượng để chữa bệnh cho đứa con gái bé nhỏ của tôi. Mỗi lúc như thế tôi lại vô thức khóc. Mong sao bé được cứu.THAY CHO LỜI KẾT

Một chuyến đi kỳ diệu, một nguồn năng lượng yêu thương không thể đo thể đếm – như lời Thầy vẫn nói: “Năng lượng mạnh nhất là năng lượng Tình Thương”. Tất cả chỉ có thể là cảm nhận. Những khoảnh khắc không thể nào quên thấm đượm tình người. Tạ ơn Thiêng Liêng, cảm ơn Cảm xạ và thầy Dư Quang Châu, cảm ơn tất cả những người trong đoàn cảm xạ hôm ấy đã cùng chia sẻ với nhau những phút giây đáng nhớ. Những “bà ngoại Đức”, “cậu Khoa”, Myself, “ba Trí” và bao nhiêu người nữa thầm lặng dồn tình thương bỗng hóa người trong một nhà…

Tình thương tỏa sáng tại Sến Thiêng.

Tâm Tâm – K58

viewtopic.php?f=63&t=3364&start=30