Cảm xạ – Thì ra là thế thôi!

638 lượt xem

Cảm xạ – Thì ra là thế thôi!
GIÁC NGỘ “CẢM XẠ “CỦA MYSELF

Dù biết ở “Cảm Xạ dự bị” chẳng có bài học về “Giác Ngộ CẢM XẠ” , nhưng myself xin được chia sẻ bài học của cá nhân mình về nó. Sau 1 buổi chiều Rung Động Thư Gĩan myself đã NGỘ ra được hai từ này – “CẢM XẠ”.

Bất kỳ ai tìm đến Cảm Xạ cũng chỉ vì 2 chữ này ”Rung động” – lắng nghe bản thân mình – tìm cho mình một cuộc sống tinh thần hoan hỉ và an lạc. Khi bước chân vào Cảm Xạ, myself là người báng bổ những gì Cảm Xạ đem đến, chẳng tin và chẳng nghĩ sẽ theo nó đến lúc này.

Nhớ cái ngày đầu tiên vào học, các anh chị, cô chú trong lớp luôn luôn thắc mắc, luôn luôn hỏi về những gì mình đang gặp. Có lúc mọi người lại cùng nhau thảo luận, chia sẻ điều họ được biết và có khi lại nhờ sự giúp đỡ lẫn nhau để Rung Động tốt hơn.

Đôi lúc myself đọc được những ánh mắt tò mò, ngưỡng mộ, hiếu kỳ của mọi người khi nghe nói về khả năng của những người có thể nghe cây nói, trò chuyện với Đá, chữa bệnh được hay kể cả những vấn đề tiếp linh …v..v… Và lại quay về hỏi bản thân mình: Đến khi nào mình làm được ?

Có quá nhiều điều kỳ diệu mà Cảm Xạ đem lại. Myself thấy như mình đang sống trong một gia đình với muôn màu muôn vẻ. Ở gia đình này, thầy chính là cha mẹ, anh Kiên hay các ACE ở cấp bậc thân hữu, tiềm năng, nâng cao… là những anh chị lớn trong gia đình và mình là ai? Chính là những đứa em út , chập chững bước ra đời, chập chững tìm tòi, học hỏi thế giới Cảm Xạ.

Đọc hàng chục bài viết của các ACE trong diễn đàn, myself lại thấy mỗi người có sự RĐ khác nhau. Và ai cũng háo hức, thắc mắc và cần sự tư vấn của thầy. Thế nhưng hôm nay,myself đã Ngộ ra CẢM XẠ đơn giản chỉ là “để bản thân nó làm điều nó muốn” của mình mà thôi.

Ai sống trên đời này cũng có “Bản thân” của mình, và đó là thứ không bao giờ mất hay bị cướp đi cả, nó chỉ bị chính chủ nhân nó lãng quên mà thôi.

Hôm nay, khi RĐ thư giãn cùng bé Hải Minh, nhìn cánh tay đang bị đau của bé nâng lên hạ xuống, cơ thể chuyển động linh hoạt , đôi chân bé lắc lư đánh qua lại… Còn myself thì lại ở tư thế thiền tiền định. Thì ra là thế thôi!

Mọi thứ đâu có gì cao siêu, RĐTG là thế đó, là giúp con người ta về lại chính mình. Cơ thể người ta sẽ giúp chính họ khỏe ra. Người cần chữa tay đau thì tay nó sẽ chữa, người có vấn đề về chân không đi lại được như bé Minh thì nó cũng sẽ tự biết làm gì. Hay chính mình, chính myself cần sự tinh tấn thì cơ thể lại giúp myself có sự tĩnh lặng, yên bình để suy ngẫm.

Nói tóm lại, cơ thể có gì bất ổn thì nó sẽ cân bằng bất ổn đó cho mình. Nên anh Kiên mới nói, mỗi người có sự RĐTG khác nhau, đơn giản vì “bản thân” của 1 thực thể con người là khác nhau mà.

Thế nên, myself nghĩ mình đừng nên cái gì cũng hỏi, cũng sợ làm gì. Sẽ ổn cả thôi, RĐ không có gì là lo ngại, RĐ không có gì mang thông điệp mờ ám, RĐ cũng chẳng có gì là cao siêu mà chỉ có người giỏi mới làm được. Chỉ cần ACE hãy tin vào mình, hãy lắng nghe và nói bản thân hãy cho mình được kết bạn với nó, được khỏe lên thì tự khắc ai cũng RĐ được.

Hãy vất bỏ những tạp niệm đời thường, hãy xem mình như là 1 con người vất bỏ cái nhãn mác của đời trần: Dù anh có tấm thân đẹp, da trắng hay da đen? Dù chị xinh xắn hay xấu xí, mập ốm? Dù cô chú có là tổng thống, chủ tịch nước hay là giáo sư tiến sĩ đi chăng nữa… hay dù ai giàu có, tiền tài đầy đủ hay nghèo rớt mồng tơi… tất cả cũng chỉ có giống nhau 1 thứ lúc này “một tấm thân” và “Sinh – lão – bệnh – tử” giống nhau cả mà thôi.

Vì thế hãy lắng nghe chính tấm thân và giữ sức khỏe – nuôi dưỡng yêu thương để được sống trong yêu thương, khi ta có yêu thương, biết yêu thương thì sẽ được yêu thương.

myself_310 – Cảm Xạ viên Sài Gòn

viewtopic.php?f=71&t=4432&start=45