Đi qua lửa – Phát pháo đầu tiên của Cảm xạ

1227 lượt xem

Đi qua lửa – Phát pháo đầu tiên của Cảm xạ

Lê Trung Kiên:

Tinh thần anh Lê Văn Tám

Em đi đầu tiên.

Ôi, một cảm giác thật rạo rực, nóng bỏng. Trong người mang khí thế hừng hực còn nóng hơn cả lửa – đây có lẽ là tinh thần của anh Tám, mình vội lao vào kho xăng…, à không, thảm lửa.

“Khoannnnnnnnnnnnnnn…” – anh Cương la lên. Vội lùi lại (chính vì như thế sau nì mới bỏng vì lúc này gan bàn chân đã hấp thụ nhiệt). Sau đó thì anh Cương làm 1 tràng, còn ta đứng hiên ngang trước lửa, bất khuất trước gió biển thổi lồng lộng, cuốn vào than… lửa bốc lên… táp vô bắp chân… Má ơi, rát (lúc này hơi nghi nghi vì sao đứng cách cả nửa mét mà còn bỏng cả bắp chân).

Sau đó Thầy nắm tay em nhìn âu yếm, Thầy hỏi: “Dám đi không?”. 

Em cười rồi hét lên: “Dám”. Anh Cương kêu: “If you think you can, you can do it, do you?”.

Gào lên: “I can, yeah!”…

Rồi thì: “Người bước đi đầu không ngoảnh lại. Dưới chân, thềm lửa, mỡ rơi đầy”

Cứ nhìn hình Thầy đăng thì biết diễn tiến của tâm trạng, cảm xúc của em.Bước thứ nhất khoan thai, dõng dạcBước thứ hai loạng choạng, rời rạcBước thứ 3 mau mau rời xaBước thứ 4 nhảy như kanguru…

Guile

viewtopic.php?f=96&t=5226&start=15

Phidiep:

Tăng thêm niềm tin và dũng khí

Quả thật khi bắt đầu chuẩn bị đi trên than hồng, chỉ đơn giản một suy nghĩ, bà con đi băng băng, thế kia dĩ nhiên mình cũng sẽ đi như thế, mặc cho hơi lửa nóng phừng phực cũng chỉ cho ảo giác đây mà, cứ xem như bình thường đi.Bắt đầu bước đi , bước đầu tiên cứ như kiến cắn chân lạ lạ. Bước thứ hai có cảm giác ran rát, qua tới bước thứ ba thì là nhảy cóc vì cảm giác nhói nhói chợt giật mình … Teo rồi – phỏng.. bèn phi nhanh chân chạm ra ngoài cát thấy rát rát, nhảy phóc vào chen lấn trong chậu nước nhỏ và vì chậu bột đông quá nên không chen vào nổi đành đi ra phía biển…Tối hôm đó dùng vô thức cố gắng đi về tới phòng. Chân rát muốn chảy cả nước mắt nhưng không tài nào khóc nổi. Khoảng tầm 0h hơn thì Thầy và mọi người tới sức thuốc. Oài… may thế, thuốc công hiệu – bôi vào đỡ đau. Ngủ thẳng giấc tới sáng, đi lại cũng ổn hơn.

Thật tình em chưa bao giờ nghĩ là mình có thể đi trên than hồng. Cũng chưa bao giờ thấy mình lại khỏi nhanh đến thế, một chuyến đi tăng thêm niềm tin và dũng khí thật đáng nhớ.

Cảm ơn Thầy, cảm ơn cảm xạ đã cho em những trải nghiệm thú vị, he he he.

Phidiep

viewtopic.php?f=96&t=5226&start=15

van72camxa:

Phút giây làm nên lịch sử

Em xin được chia sẻ một vài cảm nhận của em về những phút giây làm nên “lịch sử” trong cuộc đời của em – dám đi chân trần trên thảm than hồng đang rực cháy .

Khi được nghe thầy Châu giới thiệu là sẽ có tiết mục đi trên than hồng, thầy bảo là “không có gì ghê gớm, ai cũng có thể đi được”. Điều đầu tiên khiến em mạnh dạn đăng ký đi, đó là vì em rất tin tưởng ở thầy. Thầy nói được là phải được.

Điều thứ hai là do em rất tò mò, muốn biết cảm giác đi trên lửa đỏ là như thế nào.

Điều thứ ba là em muốn nhìn rõ lại chính mình, xem mình có đủ dũng cảm đối diện với sự thật hay không, để từ đó em có thể điều chỉnh cách sống sao cho tốt hơn lên. Chính vì em đã đả thông tư tưởng trước như vậy cho nên trước khi đi trên than hồng, cảm giác của em rất là bình tĩnh, không hề có cảm giác sợ hãi. Em tự nhủ: nhất định mình phải đi được. Bước 1 và 2 coi như không có chuyện gì xẩy ra, bước 3 bắt đầu hơi nóng nóng, cảm nhận được than đang cháy dưới lòng bàn chân, trong đầu thoáng chút lo sợ và nhận ra rằng mình đang thực sự đi trên than đỏ chứ không có chút bùa phép nào cả, không ai có thể cứu mình lúc này. Nhìn phía trước còn tới những hai ba bước nữa lận, không biết mình có qua khỏi không.

Quyết định cuối cùng: tiếp tục dũng cảm bước tiếp và … kết thúc một cách tốt đẹp … tuy là có hơi rát đỏ, phải nhờ thằng con cõng về phòng giùm. Về tới phòng, việc đầu tiên là em rửa chân cho sạch cát, sau đó ngồi tự bấm huyệt và dùng viên đá xanh 12 mặt vừa lăn vừa ấn huyệt cho đến khi các thầy đem thuốc đến cho uống và thoa. Cho đến bây giờ, em vẫn nghĩ đây là một kỳ tích của em, một “chứng minh hùng hồn” cho sự tiến bộ của em sau hai khoá học cảm xạ – đi trên than hồng mà không để lại vết thương nào trên chân, ngoại trừ chân phải có hai mụn nước to bằng đầu ngón tay, hi hi…

van72camxa – K72

viewtopic.php?f=96&t=5226&start=15

Irispink:

Niềm tin tuyệt đối không chỉ vào chính mình

Khi than đổ ra làm thảm lửa, em đứng bên cảm thấy nóng vô cùng. Ngọn lửa vẫn cháy đỏ rực, nhưng em không cảm thấy sợ. Lúc xếp hàng đi qua, mọi người băng qua vèo vèo, em không biết là có người bị bỏng. Đến lượt em, một niềm tin tuyệt đối không chỉ vào chính mình, em bước qua. Bước đầu tiên của em rất mạnh và chậm. Đến bước thứ 2, thứ 3 thì em biết rằng mình bị bỏng rồi. Em cũng không nhớ mình đã bước bao nhiêu bước nữa. Em lao ra nhảy vào chậu nước rồi đến chậu bột đất. Chân nóng rát em chạy ngồi xuống cát, phủ đầy cát biển lên. Nhưng em không khóc. Một lúc em lại đưa vào trong mà ngồi ngâm bột đất.

Thầy rất lo lắng cho học trò, rồi Thầy và anh Khoa chạy đi mua thuốc cho mọi người dù đã gần nửa đêm. Tình yêu thương của Thầy dành cho học trò tràn ngập thì có nỗi đau nào mà em không thể vượt qua chứ. Đây chỉ là một sự cố nhỏ thôi, lần sau sẽ không bỏng đâu, em sẽ đi tiếp. Nhưng nếu bỏng nữa em vẫn đi thôi. Hihi… Niềm tin đó vẫn không hề mất đi.

Rồi em được booboy đưa về phòng. Gần đến phòng, em thấy mọi người đang ngồi ngâm bột đất nên em lại ngồi ngâm tiếp. Mọi người ai cũng bị đau cả nhưng ai cũng rất vui vẻ, nói chuyện rôm rả.

Nếu không có sự cố nhỏ xảy ra thì làm sao mà còn nhiều người ngồi đây thức đêm, nói chuyện, ăn uống vui như thế. Chân em nó nhức lên từng cơn, từng cơn nhưng không dập tắt được nụ cười trên môi của mình. Chân như thế không biết là sáng mai có lết ra ăn sáng được không nữa, đừng nói là lên Sến Thiêng. Thầy về rồi, em đi rửa chân rồi được đưa về phòng thoa thuốc. Chân được băng bó, thoa thuốc rồi em ngủ một lát.

Về nhà rồi nhưng lòng vẫn lâng lâng hạnh phúc…

Irispink

viewtopic.php?f=96&t=5226&start=30

Codocsau:

Từ đây mình lúc nào cũng cười được nhẹ nhàng và trìu mến

Mười mấy người đi qua rồi . Tới lượt mình đây thì … dừng lại. Một nàng nào đó phản đối la lớn bảo dừng ngay: Thầy KIÊN và nhiều người bị phỏng … một thoáng chùng chân trong người. Nghe bị phỏng là không đi à … I IP của mình đâu rồi .Và dùng nụ cười nội tâm cảm ơn người đó, nhưng phỏng là phỏng mà đi là đi .

Đi, đi, đi! Qua lửa mình đếm đúng bảy bước … tại mình giềng con số bảy. Nóng trong đầu …í quên nóng đôi bàn chân … Dẫm lên nước, dẫm lên bột đá … và vui quá cười lên thật to vì mình vừa làm điều kỳ diệu .

Có ai phỏng chút chút đôi bàn chân mà chết đâu – Bạn ơi có cô gái chưa đầy hai mươi tuổi mà cũng đi qua lửa hồng trước mặt mình – Mình gọi tên cô ta … và cười thật to vì ngưỡng mộ và khâm phục quá .

Thưa Thầy cùng các anh chị em trong gia đình cảm xa

Lửa thử vàng … Nhưng mình và hơn hai mươi anh chị em đã dùng lửa để thử màu đỏ trong người của luân xa một.Bàn chân dù có phỏng nhưng không sao vì mai mốt nó sẽ lành. Nhưng niềm hạnh phúc trong tâm mình và mọi người vẫn còn đọng mãi, một ấn tượng không bao giờ phai .

Một ấn tượng, không kém phần cảm động đó là Thầy CHÂU, Thầy rất lo lắng, nhìn anh chị em bị bỏng trong đêm khuya Thầy cũng đi mua thuốc. Thầy đem đến từng phòng phát cho anh chị em phỏng -Động viên anh chị em, dù lúc đó đã 0 giờ rồi .

Mình đã đi trên lửa với bảy bước chân. Cũng từ đây mình thấy mình lúc nào cũng cười được nhẹ nhàng và trìu mến.Bạn ơi – Mai nầy bạn sẽ đi trên lửa nhé – Bởi vì chắc chắn rằng sau đó bạn sẽ hạnh phúc tự tin và yêu cuộc sống mến yêu này.codocsau – K72viewtopic.php?f=96&t=5226&start=30

Lãng Nhân:

Cơ hội 24 năm mới có một

Thưa thầy và các anh chị em Cảm xạ _ em xin trình bày trải nghiệm của em – kẻ “áp út” vui bước than hồng:

Buổi sáng không có tên trong danh sách dạo bước than hồng: hơi buồn…Tối đó “Dấu chân địa đàng” nổi lên. Em có cảm giác thèm được “giải tỏa”. Vậy là em chạy, em quay……Rồi chạy lại gặp anh Kiên: cho em đi than với.

… Từng người từng người bước qua, e. thấy có tới 3 cô nàng cảm xạ … Tới phiên em, đứng trước con đường than rực lửa, lòng háo hức lẫn cái nóng tỏa ra từ đống than càng làm em thêm phấn chấn… Rồi một chị trong đoàn chạy ra hô to: “Ngừng lại … có nhiều người bị phỏng rồi kìa… làm gì cũng phải nghĩ tới hậu quả chứ…”

Hỏng bét! – em nghĩ trong đầu – Cơ hội 24 năm mới có một, giờ mà dừng lại thì hỏng – hỏng cả chương trình của đoàn và hỏng cả cơ hội “vượt qua chính mình”… Nghĩ tới đó em liền giơ tay ra hiệu chị đó làm ơn giữ im lặng

Bước thứ nhất em bước một cách chậm rãi. Rồi bước thứ 2 – bỗng nghe tiếng “xèo” nho nhỏ kèm theo cảm giác rát bỏng bàn chân, em bước nhanh hơn…3, 4… Em nhớ hình như tất cả là 6 bước – em không nhớ rõ nữa.

Hìhì tối đó thì mọi người biết rồi đó – vừa ngồi ngâm đất sét vừa cười đùa. Lại có cô mang đồ ăn ra liên hoan nữa… Mọi người đều cảm động khi biết trong khi đó thầy Châu đang bôn ba đi kiếm thuốc cho mọi người…

Lãng Nhân

viewtopic.php?f=96&t=5226&start=30

Cô bé nhỏ  nhất – 17 tuổi – angel_kute272:

Yêu đời hơn, dũng cảm hơn và biết yêu thương hơn

… Hix thế là sắp thành “chân gà nướng” chung zới “muối tiêu chanh” mà anh Kiên nói đã chuẩn bị sẵn! Nóng lắm lun nhưng cũng phải ráng đi hết cái thảm than. Bước cuối cùng thì thui rùi, ko bay được thì cũng phải nhảy như kangaroo (theo lời anh Kiên nói ^^ ).

Ngâm chân vào thau bột đất thấy dễ chịu vô cùng. Đang đứng xoa dịu vết thương thì tự nhiên anh nào nhảy vào thau bột đất đẩy em té bay ra ngoài luôn hixhix!Rồi em được anh Đăng cõng về phòng. Trên đường đi thấy mọi người cõng nhau – một cảnh tượng nhình rất là zui. Tuy bị phỏng nhưng vẻ mặt ai cũng rạng ngời vì vừa chinh phục được chính bản thân mình!

Thể xác đau nhưng tinh thần lâng lâng vui sướng hihi! Nhờ có sự cố đó mà em nhận được rất nhiều tình yêu thương, lo lắng của mọi người dành cho mình. Các anh chị, cô chú có những người cũng đi trên lửa và bị phỏng chân như em, vậy mà mọi người vẫn cố gắng cùng nhau vượt qua và giúp đỡ em rất nhiều làm cho em cảm động lắm!

Nếu không có sự quan tâm của Thầy và mọi người thì chắc chắn chân em không thể nhanh khỏi đến thế được đâu ạ! Vì hôm sau em vẫn tung tăng lên được Sến Thiêng, Bàn Tay Phật và sau chuyến đi Kê Gà em vẫn có thể chạy xe đi thi bình thường. Đúng là điều kì diệu!

Thật sự mà nói thì chuyến đi này làm thay đổi một phần nào đó trong con người em! Hihi … Đó là em thấy mình lạc quan, yêu đời hơn, dũng cảm hơn và biết yêu thương mọi người hơn trước!

Và còn 1 điều rất là đặc biệt và thú vị đối với em đó là sau khi đi dã ngoại xong thì em đã hoàn thành kì thi Học Kỳ 2 rất tốt đẹp, trên cả mong đợi mà chính em cũng phải bất ngờ! Em xin cám ơn Thấy và tất cả mọi người trong gia đình cảm xa rất nhiều!

angel_kute272viewtopic.php?f=96&t=5226&start=45

Tâm Tâm:

Không biết nói gì hơn: Các bạn thật tuyệt vời – những anh hùng hào kiệt của Cảm xạ đã tiên phong băng qua lửa. Những người đầu tiên làm nên kỳ tích – VƯỢT QUA CHÍNH MÌNH!

Không còn bỏng nữa đâu – nhờ sự chia sẻ kinh nghiệm của tất cả các bạn và sự quan tâm đóng góp ý kiến (vụ này chị doibungqua bao giờ cũng tràn đầy nhiệt huyết . Hi hi…) nên việc tổ chức đi qua lửa ở Hà nội, Hải phòng đã rất thành công.

Những bước đi ngoạn mục làm sao. Các bạn xem ảnh sẽ thấy.

viewtopic.php?f=97&t=5251

https://picasaweb.google.com/duquangchau.eu/DiTrenLua02#