Hướng về nhau như một gia đình

560 lượt xem

Hướng về nhau như một gia đình
Nhóm gia đình mình có đến 5 người tham gia chuyến đi này, 4 người đang học cảm xạ (Ba Mẹ và 2 chị em mình) và 1 người chưa hề đến lớp (ông xã mình).

Ý chí vượt qua thảm lửa đỏ của 2 người đàn ông

Ba mình, 72 tuổi, già nhất trong nhóm (dĩ nhiên rồi), lại là người động viên cả nhà cùng đi. Ba mình nói cùng lắm là phỏng đau vài hôm là hết mà được thì nhiều, có gì phải lo lắng sợ hãi! Ngưỡng mộ ông quá chừng!

Ông xã mình chưa có cơ hội đến lớp, chỉ toàn nghe mình kể chuyện học trong lớp, nhưng vẫn thu xếp và nhất quyết thử sức đi trên than hồng. Và cũng như Ba mình, anh cũng có một ý chí đáng nể, đi những bước tự tin trên thảm than.

Và kỳ diệu là dù Ba mình không thể đi nhanh như thanh niên, ông xã mình chưa biết tập luyện, nhưng ý chí kiên cường của hai người đã giúp họ vượt qua thảm than mà không bị phỏng, chỉ thấy rát và sau 1 đêm đã thấy bình thường.Mẹ và cô em gái – đi than hồng với niềm tin lớn!

Từ khi tham gia vào cảm xạ, Mẹ mình đã có được khá nhiều sự thay đổi tích cực về sức khỏe, và bà còn nói “mê cái môn này lắm rồi”.

Và lần này với sự hòa đồng năng lượng với cây cối, bà lại được cây chữa bệnh rất nhiệt tình càng làm tăng niềm tin của bà vào cảm xạ. Nên dù bà sợ, nhưng vẫn kiên quyết “đi than hồng”. Cũng như Ba mình, bà cũng không còn nhanh nhẹn lướt trên thảm than, nhưng rồi bà cũng vượt qua chỉ với vài vết bỏng nhỏ. Sau 1 đêm bà nói đã bớt đau nhiều, cười vui vẻ khoe “thành tích”. Mình nghĩ đây sẽ là 1 kỷ niệm không thể nào quên của bà.

Tham gia cảm xạ sau mình, nhưng cô em gái (vốn đã khá dạn dĩ) lại có dũng khí cao hơn mình nhiều. Quyết tâm thi gan với lửa, em mình đã đi vèo vèo và qua hết thảm than dài mà tưởng chưa hết, chỉ khi thấy dưới chân mát lạnh thì mới biết đã đi qua hết rồi! Có phỏng chút chút, nhưng em vẫn cười rất tươi về kỳ tích vừa có được.

Thu hết can đảm vượt qua than hồng!

Lần này đúng là thảm than hồng!Đứng trước thảm than, mình thấy sợ, rất sợ, than nóng hực lên cả người và mặt. Và đã thoáng qua ý nghĩ … bỏ cuộc! Nhưng sau khi nghe anh Trí nói OK, chuẩn bị xong, và Kiên nói to “Đi đi chị”, mình thu hết can đảm đặt bưóc chân đầu tiên trên thảm than.

Nóng, nóng, nóng ngay từ bước đầu … Nóng rát dưới bàn chân. Không dám nhìn xuống đât mình chỉ nhìn thẳng vào cái thau nước và những cánh tay đang đưa ra. Và rồi thảm than đã ở lại sau lưng, một cảm giác vỡ òa trong mình, lẫn lộn nhiều cảm xúc đến nỗi mình la lên mà mọi người không biết đó là vui quá hay sợ quá.

Mình cũng không phân biệt được, chỉ thấy sao mình có thể làm được việc này! Mình nhận ra rằng hình như mình đã vô thức khi đi trên than.Cũng là bánh tráng nướng như gia đình tamtam, nhưng hai cái bánh tráng của mình hơi quá lửa một chút nên nó phồng hơi bị nhiều, hì hì.

Đau một chút, phỏng một chút, rồi cũng qua. Cả nhà mình đều thấy rất sung sướng vì đã vượt qua được thảm than hồng, và đang đón chờ những thay đổi tích cực trong sức khỏe.

Ghi nhận tấm chân tình

Cảm động nhất là Thầy và các bạn tham gia trực chiến bên thảm than với cái nóng hừng hực vài trăm độ. Đứng gần chỉ trong vài phút mà mình còn thấy ngán, mà các bạn đã đứng ở đó để chuẩn bị cho mỗi người đi, xúc than, đập than cho phẳng, điều khiển, đỡ người đi … Và Thầy chăm chú vào thảm than với những bước chân, để chụp cho học trò mình những tấm hình đẹp.

Và những săn sóc viên, ân cần chu đáo, có bạn cũng đã đi qua than hồng, vẫn còn đau, vẫn còn rát nhưng vẫn lăng xăng chạy qua chạy lại xịt thuốc, xoa thuốc hết người này đến người nọ.

Và ở đây cụm từ “Gia đình cảm xạ” thật sự toát lên hết ý nghĩa của nó, tất cả mọi người đều hướng về nhau như người của một gia đình.

trang.ddt – Cảm xạ viên Sài gòn

DT: 0989. 035. 244

viewtopic.php?f=101&t=5580

TomJerry Cảm xạ viên K77 đi trên lửa thanh hồng tại Đại Nam 10-7-11

TomJerry bác gái Cảm xạ viên K77 đi trên lửa than hồng tại Đại Nam 10-7-11

Trinh – Cảm xạ viên con giá bác TomJerry đi lửa than hồng tại Đại Nam 10-7-11

Trang DT Cảm xạ viên – con gái bác TomJerry đi lửa than hồng tại Đại Nam 10-7-11