Không khó như tôi tưởng

1582 lượt xem

Không khó như tôi tưởng
Mấy ngày trước hôm khai giảng khóa 38 ở Hà Nội, tôi cứ băn khoăn không biết mình có nên tiết thực hay không. Đọc những bài viết trên trang www.camxahoc.vn về những hiệu quả của tiết thực khiến một người quanh năm phải uống thuốc bắc như tôi cảm thấy rất hứng thú và muốn thử nghiệm.

Tôi bị ra mồ hôi chân tay nhiều, thường xuyên bị viêm họng, sổ mũi, đau tê đầu, thỉnh thoảng táo bón, gần đây lại thêm huyết áp thấp, viêm hạch, và đau chướng bụng sau khi ăn một số thức ăn như hải sản – món mà tôi khoái khẩu.

Hứng thú tham gia tiết thực là vậy nhưng tôi rất lo sợ. Lý do thứ nhất là cứ kém ăn một bữa là tôi hoa mắt chóng mặt. Sáng ngủ dậy thường nôn ọe. Lý do thứ hai là nếu như giảm đi vài cân, trông người tôi sẽ gầy như con cá mắm, xấu lắm. Tôi quyết định hỏi ý kiến bố tôi thì ngay lập tức bố tôi khuyên tôi nên tiết thực nhưng vẫn cho thêm một câu “con cứ tiết thực nhưng bố chắc là con không làm được”. Tôi biết đấy là lời nói khích để tôi tự ái và quyết tâm làm cho bằng được. Tôi thầm cảm ơn bố tôi vì điều đó nhưng vẫn chưa tự tin lắm.

12/6/2007 – Ngày tuyệt thực đầu tiên:

Thấy tình hình có vẻ ổn, không hoa mắt chóng mặt hay thèm ăn gì cả. Mọi người trong văn phòng mời ăn quả vải mà tôi cũng chẳng ứa nước miếng hay tiếc vì không được ăn.

13/6/2007 – Ngày tuyệt thực thứ hai:

Đến trưa, hơi đau bụng, đi ngoài phân lỏng. Chỉ xoèn xoẹt hai cái là xong. Thú thực là lúc ấy tôi nghĩ ngay đến những lần táo bón khổ sở thế nào, rặn mãi mới đi được, có khi chảy máu rồi cả ngày hậu môn đau âm ỉ. Giá biết sớm tuyệt thực khiến cho đi ngoài dễ đến thế này thì tốt biết bao. Tự dưng, tôi cảm thấy vui vì vừa khám phá được một điều kỳ diệu.

14/6/2007 – Ngày tuyệt thực thứ ba:

Cả ngày hôm nay nhìn thấy ai tôi cũng muốn nở một nụ cười thật tươi để cho mọi người biết là tôi vui đến thế nào. Đi làm từ sáng đến chiều, hết giờ thì đến lớp học, gần 10h tối mới về đến nhà. Với một thời gian biểu kín mít như vậy mà chỉ cần mấy cốc nước chanh muối và nước mía thôi, không mệt mỏi chút nào cả.

Tôi chỉ còn 52 ký thay vì 53.4 ký trước đây. Chỗ viêm răng của tôi đỡ hẳn, tôi chỉ thấy hơi đau khi cơ mặt của tôi vận động, còn để nguyên thì không còn cảm giác gì. Lưỡi vẫn rêu vàng, nước tiểu vẫn vàng sẫm, đi ngoài phân lỏng toàn nước nhưng rất ít. Tôi phát hiện ra là cổ họng của tôi rất trơn tru, không cần phải đằng hắng lấy giọng mỗi khi nói chuyện như mọi khi. Thật tuyệt vời phải không. Từ trước đến giờ, ngay cả khi chữa hết viêm họng, tôi vẫn cứ phải đằng hắng và bị trêu là “ra giọng lãnh đạo”…

Cuối cùng thì tôi cũng đi hết được chặng đường tuyệt thực mà thầy yêu cầu. Phải nói là nó không hề khó như tôi tưởng lúc đầu.

Trong thời gian đó, tôi chẳng phải đối phó với cảm giác đói hay thèm ăn gì cả. Mọi hoạt động vẫn diễn ra bình thường.

Những cảm giác khó chịu trong thời gian tuyệt thực như rêu lưỡi, nôn nao, đau cơ, viêm nhiệt … không thể so sánh được với những niềm vui về mặt tinh thần mà nó đem lại.

Tôi thấy sảng khoái, lạc quan và yêu cơ thể của mình hơn. Đối với tôi, 9 ngày tuyệt thực vừa qua quả là những trải nghiệm đáng nhớ trong cuộc đời. Nó đem đến cho tôi thật nhiều cảm xúc.

Trước hết, tôi cảm thấy hạnh phúc và may mắn vì cả gia đình tôi chẳng ai phản đối việc tôi tuyệt thực trong khi có thể nhiều người khác không được người thân của mình cho phép.

Tôi có thể tự ra quyết định của chính bản thân mình và tôi thấy hài lòng về điều đó. Tôi đã giảm mất 3kg. Nhưng bù lại, những triệu chứng như tê tay khi ngủ dậy vào buổi trưa, đau tê đầu, chóng mặt hoàn toàn biến mất trong những ngày này. Chứng viêm răng lợi trước lúc tuyệt thực tự khỏi mà không cần dùng thuốc. Cổ họng trơn tru không còn dấu hiệu của đờm.

Điều đáng nói nhất là tôi đã khám phá ra điều kỳ diệu của cơ thể mình khi tập được Rung động thư giãn. Nó không còn là những điều xa vời khó tin chỉ thấy trên sách báo.

Nếu không phải có cơ duyên được tham gia lớp cảm xạ này của thầy Châu thì chẳng bao giờ tôi thấy được điều kỳ diệu đó. Tôi còn học được ở thầy nhiều điều hay, có giá trị trong cuộc sống.

Tayphuongcuclac – K38

viewtopic.php?f=63&t=178