Lời hơn cả đi buôn – Bà lão 90 cũng nhận Ấn chứng

1912 lượt xem

Lời hơn cả đi buôn – Bà lão 90 cũng nhận Ấn chứng
Tôi tập luyện chăm chỉ Rung Động Thư Gĩan và tôi hay thường xuyên “xin cho cơ thể tôi tự chữa bệnh”. Vậy mà bao nhiêu bệnh tật chạy đâu cả, cứ giống như từ xưa tới giờ tôi không có bệnh tật gì cả vậy.

Tập luyện hết sức đơn giản mà hiệu quả thì lời quá xá luôn. Còn hơn đi “buôn” -cũng chỉ một vốn bốn lời thôi.

Tôi đã và đang vứt bỏ đi biết bao nhiêu là “của cải” mà tôi tích lũy được trong cuộc đời này. Ngày qua ngày hành trang mang theo mình của tôi càng vơi bớt, rơi bớt, lòng tôi cảm thấy nhẹ nhàng hơn, thanh thản hơn và tôi lại càng thấy vui hơn.

Ấn chứng mạnh mẽ nhất đối với gia đình tôi và phía bên chồng tôi đó là sự thay đổi của má chồng tôi. Má chồng tôi năm nay đã 90 tuổi rồi. Về già bà bị nặng tai, nhưng vẫn vô cùng minh mẫn. Bà có tật chỉ tin mình. Bà chẳng tin ai, không chơi với ai, từ lúc còn trẻ và còn đương chức.

Nữ Cảm xạ viên nhimxu – Sao Hôm đi trên mảnh chai thủy tinh vỡ

Ngày xưa tôi không dám cãi bà một câu, thậm chí cả khi bà lấy khăn mặt của tôi để lau nước tiểu. Nhưng chiều chuộng quá cũng chưa hẳn là tốt, luôn phải sống theo ý thích của bà nó khiến cho tôi quá mệt mỏi.  Vì bà thực sự ích kỷ chỉ muốn tôi phục dịch bà và con cháu của bà mà không muốn tôi có các mối quan hệ khác kể cả với gia đình bên tôi và có rất nhiều cách để trị tôi.

Đối đầu lại với bà giống như trứng chọi với đá, nên không phải đầu thì cũng phải tai. Tôi phải cho rằng tôi là tồi là xấu xa và bất cần cả gia đình và không sợ chồng nữa, thì lúc đó tôi mới tạm thời thoát được ảnh hưởng của bà.

Bà rất thông minh, đến giờ này cũng còn minh mẫn, nên bà có rất nhiều cách để trị tôi. Trong các con ruột và dâu rể của bà tôi là người ít ăn học nhất chỉ tốt nghiệp y sỹ, và nhỏ nhất trong nhà còn các anh, chị đều tốt nghiệp Đại Học trở lên. Các anh chị đều là người trí thức đúng nghĩa, sống có trách nhiệm với gia đình và xã hội và thương bà nhưng chỉ cần tới thăm bà thôi là tinh thần đã có thể căng lên như sợi dây đàn.

Cậu bé 12 tuổi – một Cảm xạ con, đi trên con đường 6 mét mảnh chai thủy tinh vỡ ở Bắc Ninh

Tôi giận bà đến mức chỉ nhìn thấy hình bóng bà là tôi đã sợ cho dù bà chẳng làm gì tôi. Thậm chí khi ngồi vào bàn ăn tôi cũng phải chọn chỗ ngồi để ngẩng mặt lên không phải nhìn bà.

Sau khi học Cảm xạ học được một thời gian, tôi cũng xả được nhiều thứ rác rưởi trong người, lấy lại được sự cân bằng nên khi nói đưa Mẹ chồng về ở chung thì tôi đồng ý ngay.

Khi bà về ở tôi có khấn với Thiêng Liêng rằng xin hãy cho con một chữ “nhẫn”, để con sống tốt hơn với má chồng con. Sau khi tôi xin như vậy thì lạ thay là tôi lại nói chuyện được với bà rất bình tĩnh có tình cảm mà trước kia nói vào bên tai bà là điều mà tôi rất ghét.

Bà hay có tật khi thấy mặt con cái là rên la đau bệnh nằm vật ra vật vã, mặt nhăn nhăn nhó nhó. Con cái tới thăm thì đáng lẽ là vui thì lại toàn than với thở và đòi hỏi thứ này thứ nọ. Con cứ càng tới lui thăm nom nhiều thì bà lại càng cố làm bệnh.

Cậu bé 13 tuổi – cũng là Cảm xạ con, anh ruột của bé trai ở bức ảnh trên đi trên con đường 6 mét mảnh chai thủy tinh vỡ

Khi xin chữ “nhẫn” với bà thì tôi thấy bao nhiêu tức giận nó teo tóp lại. Tôi thấy mình có tình thương với bà hơn, bớt chấp hơn và tôi luôn tự vấn những khi có hiện tượng nóng nảy. Trong nhà tôi bây giờ tôi lại là người nhắc nhở chồng con bình tĩnh, ôn hòa với bà.

Bà không còn chê bai thức ăn này kia, ai đến cũng hiếm khi kêu đau kể bệnh. Tôi nói rằng các con của má đều hiếu với má và lo cho má. Má lại để cho đến mức đến bây giờ ai nói chuyện với má vài câu là đã bực đã giận rồi. Rồi miệng má luôn kêu chán quá, buồn quá. Má kêu ca có được gì đâu. Thay vì kêu chán thì má niệm Phật đi. Và tôi đã hướng dẫn bà niệm Phật. Vì lúc trước một câu đơn giản nhất là Nam mô A Di Đà Phật bà cũng không thuộc, do bà không có đức tin lại sợ chết, nên cứ hành con, hành cháu.

Tôi nói với bà rằng chết là chưa phải hết và rằng bà phải làm gì để mình có cuộc sống sau này tốt đẹp hơn.Bây giờ mỗi ngày bà niệm Phật hai lần sáng chiều và xin lỗi Phật về những việc mình đã làm sai mà bà không biết, xin Phật phù hộ cho bà mạnh khỏe và vui vẻ với con cháu.

Má chồng tôi khi cúng giỗ thường chỉ khấn là “hôm nay là ngày giỗ anh Bảy” và chấm hết (Bảy là tên thứ tự của Ba Chồng tôi).

Vậy mà hôm rồi tôi nghe bà khấn như thế này – lời của một bà lão 90 “Xin anh Bảy phù hộ cho em, che chở cho em, bảo bọc cho em, cho em mạnh khỏe, vui vẻ. Xin các con phù hộ cho má, xin thầy mẹ phù hộ cho con sống mạnh khỏe, vui vẻ…”.

Và từ ngày ấy bà sống rất được và sửa mình cũng rất nhiều, vui vẻ với con cái, rất ít kêu ca. Tôi nghĩ bà là người rất thực dụng, nếu điều bà cầu xin mà trong người bà không cảm nhận thấy khỏe khoắn thì bà sẽ bỏ ngay.

Để từ đó thấy rằng bà già 90 mà còn có được Ấn chứng thì huống hồ gì chúng ta so với bà còn trẻ chán, mà cái Ấn chứng mà bà để lại sau sự thức tâm của mình sẽ là rất lớn – đó là sự thức tâm của các con ruột bà. Các con bà bây giờ gặp bà cũng nhẹ nhàng tình cảm hơn.

Nhimxu – Cảm xạ viên Sài Gòn K62

ĐT: 090.777.8862

Ông Sang Lợi – Phó Giám đốc Sở Giao thông Hà nội, Phó chủ tịch Liên hiệp các hội Khoa học và kỹ thuật Hà nội đi lửa than hồng Cảm xạ

Nhân viên bảo vệ của khu du lịch Lạc Cảnh Đại Nam văn hiến cũng đi trên mảnh chai thủy tinh Cảm xạ