Nhật ký … tiết giận

748 lượt xem

Nhật ký … tiết giận
20.09.2010: Chuyến dã ngoại Kê Gà đã qua được 1 ngày và tôi đã tiết giận được … 1 ngày. Hi hi! Đã mấy lần cơn giận chợt bùng phát, lên tới cổ rồi…

Điều thú vị đã đến với tôi: tôi cười trong tâm nhưng lại phát ra thành tiếng khe khẽ, đủ để trái tim tôi phát ra tín hiệu dịu dàng của màu xanh lá và cái đầu đang bốc lửa của tôi hoàn toàn dịu lại với sự bao dung thiêng liêng của màu chàm.

Tuyệt vời quá! Với tính khí nóng như lửa, đến Trương Phi cũng phải gọi tôi bằng cụ thế mà tôi đã … tiết giận được 1 ngày. Tuy mới chỉ 1 ngày, nhưng tôi đã cảm nhận được trong tôi sự tri ân với Đấng Thiêng Liêng, với người Thầy Giang Hồ Lãng Tử, với anh chị cảm xạ nâng cao. Hy vọng tôi sẽ tiết giận được thật lâu, thật lâu.

29.09.2010: Nhờ sự động viên của các bạn, Monk đây vui mừng thông báo: đến hôm nay cục nóng của mình vẫn chưa có cơ hội bùng phát. Mặc dù rất nhiều lần đã lên đến… đầu rồi, nhưng vẫn kịp nhớ đến lời hứa. Lần đầu tiên tiết giận được lâu thế này. Ngày trước cũng nhiều lần tự hứa, nhưng…

Lời hứa lần này Monk hy vọng sẽ … kéo dài !!!!!!

02.10.2010: Ngày hôm ấy, cách ngày hôm nay một ngày, đang đi ngon trớn, bỗng hai bóng hồng từ trong con hẻm nhỏ phóng ra. A a a a!!!! Không phải tôi nâng khí màu vàng đâu, mà tôi đang la lên kinh hãi. Khi chiếc xe đã kịp vượt khỏi tầm nguy hiểm, tôi nghe tiếng hét, tru tréo phía sau lưng. Tất nhiên là của hai bóng hồng rồi. Rất vô thức tôi … nhoẻn cười. Lạ chưa kìa!

Phải như trước là “bà” quay lại đáo để ngay!

Hôm qua, ngay ngã tư Âu Cơ với đường gì mà tôi không nhớ tên đường, chỉ biết đi theo đường Đồng Đen rồi quẹo phải. Phía trước bị ùn tắc, bỗng tôi nghe một giọng đàn ông quát rát bên tai. Bất giác tôi cũng … lại nhoẻn cười.

Lúc ấy không còn là … tiết giận nữa, mà hình như là cảm giác thương thương, tội tội những con người như thế.

Monk tôi ngạc nhiên quá!

Monk Lớp Cảm xạ Doanh nhân Sài gòn K1

viewtopic.php?f=83&t=4275