Bài 3: VÀI NÉT VỀ LỊCH SỬ NĂNG LƯỢNG CẢM XẠ HỌC

493 lượt xem

Phần 1: TRÊN THẾ GIỚI
Khoảng 2000 năm trước Công nguyên (TCN), ở Trung Quốc đã có những người chuyên dùng chiếc đũa hình chữ Y để tìm các tài nguyên dưới mặt đất. Vua Ngu Hoàng đời Thuấn (2205 – 2197 TCN) nổi tiếng tài giỏi tìm ra các mỏ, mạch nước ngầm, của cải chôn giấu, đồng thời biết điều tiết việc trồng trọt thuận theo từng mùa.

Kinh thánh có chép rằng ông Mọse người đã sống 13 thế kỹ trước Jésus-Christ, đã dùng gậy bằng gỗ cây hạnh gõ hai lần vào tảng đá Horeb giữa sa mạc Sinai khô cằn, làm nước chảy ra tràn trề cho người và gia súc dùng. Trong những ngôi mộ của người Ai Cập, người ta tìm thấy các đũa và những dụng cụ giống như quả lắc.

Người La Mã xưa kia biết dùng đũa tìm chỗ tốt để xây dựng thành phố hoăc chỗ có mạch nước ngầm để đóng quân hạ trại. Các thầy tu có dùng quả lắc để bói toán. Trong thời kỳ Phục hưng, chiếc đũa được sử dụng rất nhiều để tìm kiếm các kho báu. Nhiều chuyện lạ kỳ khiến Martin Luther (1483 – 1546) năm 1518 phải RA LỆNH CẤM DÙNG CHIẾC ĐŨA NHƯ MỘT PHƯƠNG TIỆN ĐỂ NÓI CHUYỆN VỚI MA QUỶ, vì sợ ảnh hưởng niềm tin vào đạo giáo.

Năm 1521 lần đầu tiên xuất hiện cách làm chiếc đũa từ cành cây phỉ dại, có dùng nam châm và câu phù chú, được mô tả trong cuốn sách phù thủy “Con Rồng đỏ”. Cũng năm đó, thầy dòng Basile Valentin viết sách nêu lên bảy kiểu đũa thợ mỏ người Áo vẫn thường dùng để tìm các vĩ than hoặc quặng

Năm 1546, trong một sách chuyên luận về kim loại, nhà khoáng vật học Agricola người Đức viết rằng không thấy ái lực nào giữa nước và chiếc đũa. VIỆC SỬ DỤNG ĐŨA LÀ MỘT MA THUẬT CỦA NHỮNG NGƯỜI VÔ ĐẠO MUỐN NHỜ ĐẾN CÕI ÂM. Tuy vậy, trừ Luther và Agricola, các nhà thông thái thời ấy nói chung đều tin vào chiếc đũa thần diệu.

Đầu thế kỷ 17, vợ chồng nam tước Beausoleil với một bộ dụng cụ phức tạp trong đó có bảy chiếc que khác nhau đã rất thành công và nổi tiếng trong việc dò tìm quặng mỏ và nước ngầm ở Đức, Ý, Thụy Điển và Pháp. Tuy vậy họ đã có lần bị khám nhà, tịch thu dụng cụ và tài sản và bị bắt giam về tội phù thủy. Họ cải lý và được thả ra nhưng vẫn mất bộ dụng cụ.

Năm 1632 họ gửi tờ trình lên nhà vua và triều đình rằng đã tìm được trong nhiều miền nước Pháp hơn một trăm năm mỏ vàng, bạc, than, sắt, kẽm, chì, lưu huỳnh, đá quý và nhiều mạch nước ngầm, góp phần làm giàu cho đất nước.

Họ khánh kiệt vì nghiên cứu và xin được đền bù. Mãi đến 1634 Nam tước chỉ được cấp bằng chứng nhận đã tìm ra cho nhà vua nhiều báu vật và được phong chức Tổng thanh tra ngành mỏ. Họ lại làm tờ trình, lần này gọi lên Hồng y giáo chủ Richelieu. Thấy họ có thể có những quyền lợi đất đai rất lớn, giáo chủ tìm cách loại trừ họ:

Kết tội ma thuật Phù thủy, tống giam chồng vào ngục Bastile, vợ vào khám Vincennes, ở đó hai nhà dò tìm quặng, nước tài giỏi này đã kết thúc cuộc đời một cách bi thảm.

Từ nửa đầu thế kỷ thứ 17, các nhà bác học bắt đầu công nhận Cảm-xạ học. Đó là trường hợp của Cha Kircher. Từ năm 1631, cha đã công nhận hiệu quả của que đũa trong việc tìm nguồn nước nhưng còn dè dặt về phần hiệu nghiệm của nó trong việc tìm khoáng sản.

Còn cha Gaspard Schott trước đây không tin vào đũa thì đến năm 1657 đổi lại ý kiến và cho rằng đũa có tác dụng. Ông còn nói đến dùng con lắc để xác định giờ trong ngày, dùng các vật chứng, dùng con lắc để tìm vàng.

Luật sư Jacques le Royer trong sách “Chuyên luận về cây gậy toàn năng” (1674) viết rằng que đũa có khả năng phát hiện tất cả mọi thứ bị giấu, trừ lĩnh vực tinh thần.

Năm 1675 thầy thuốc Christianus Frommann cho rằng quả lắc có những chuyển động không giải thích nổi nhưng cho những kết quả xác thực không chối cãi được.
BS Dư Quang Châu
Chủ tịch Chi hội Giáo dục Chăm sóc Sức khỏe Cộng đồng TCLT
Viện trưởng Viện Bấm huyệt TCLT
(Còn tiếp)

#ymaomach #thapchilientam #bamhuyet #chuabenhkhongdungthuoc #
#camxahoc #rungdongthugian